⬅ Trước Tiếp ➡
"Nguyên Nguyên ngủ đi, dì muốn đi sang chỗ ba con quan sát xem có manh mối mới nào không, nhớ rõ trước khi chưa bớt sốt thì không thể ra khỏi lều đấy. Nếu có việc cần nói thì con kêu một tiếng, bên ngoài luôn luôn có người trực."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Lục Nguyên hít hít cái mũi đang bị nghẹt, mũi nhỏ tinh xảo khẽ nhúc nhích, giọng nói cũng rất rầu rĩ.
"Vâng ạ."
Nói về mọi mặt thì Lục Nguyên tuyệt đối là một đứa con gái ngoan ngoãn, năm cô mười tám tuổi là một người an tĩnh dịu dàng, chưa bao giờ làm trái ý người khác. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lục Tư Nam yên tâm dẫn cô theo đoàn của ông.
"Phó giáo sư Trâu, người của chúng ta ở một nơi cách 1000m về phía Tây Nam phát hiện trên mặt đất có dấu vết kỳ lạ, giáo sư Lục kêu chị mau chóng đi qua đó."
"Phải không? Được rồi, chị tới ngay đây!"
Bên ngoài đột nhiên xuất hiện âm thanh kiến Trâu Tuyền cả kinh, ngược lại đó là một sự vui sướng, đến bây giờ bọn họ đã lên đảo được ba ngày, đây vẫn là lần đầu tiên phát hiện manh mối nên vội tạm biệt Lục Nguyên, nhanh chóng rời khỏi lều.
Trâu Tuyền vừa đi thì cái lều không lớn này lại yên lặng đến đáng sợ lần thứ hai. Ngủ mê man rất nhiều ngày nên Lục Nguyên cũng không buồn ngủ nữa, cô lấy điện thoại để cạnh gối nhìn thì đã 2 giờ chiều, điện thoại vẫn không có tín hiệu như trước, nên rất nhanh cũng đã bị cô ném sang một bên.
Chạng vạng tối, Lục Nguyên bị một trận tiếng súng dọa tỉnh, tiếng vang "đoàng đoàng" không có quy luật trật tự nào, cực kỳ lộn xộn, hình như không xa nơi đóng quân lắm, trực giác của cô thấy có gì đó không ổn có nên cắn răng đứng dậy mang dép vào lảo đảo đi ra khỏi kều, trong lòng không kiềm được lo sợ.
Bọn lính cầm súng đều chạy sang hướng Tây, sắc mặt của nhân viên nơi đóng quân cũng rất vội vàng, Lục Nguyên xoa xoa huyệt thái dương đang đau của mình rồi mới đi thêm vài bước, đầu nặng chân nhẹ đến xém chút té xỉu.
"Sao lại ra đây rồi? Trở về nhanh lên!"
Tiếng quát chói tai này dọa Lục Nguyên tỉnh táo thêm một phần, ngẩng đầu nhìn thì thấy Tiêu Trì đang cầm súng tiểu liên chạy tới, quân trang trên người đổi màu nhìn có chút hỗn độn, gương mặt tuấn dật xuất chúng dính không ít máu.
Lục Nguyên thật sự rất sợ hãi, vội vàng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Không trả lời câu hỏi của cô Tiêu Trì vội chạy đến bên cạnh ôm Lục Nguyên đang lung lay sắp ngã vào trong lồng ngực rồi lui về lều trại, nói: "Bên kia phát hiện người rắn, không ngờ chúng nó vậy mà rất có sức công kích, gây thương vong cho không ít người, em ngoan ngoãn ở trong đây, đừng có mà chạy lung tung."
"Người rắn? Thật sự có thứ như vậy sao? Máu trên mặt anh.."
Tiêu Trì đưa Lục Nguyên đến mép giường thì lau lung tung vết máu sắp khô trên mặt, mùi vị tanh hôi khó chịu này cứ quanh quẩn khắp hơi thở của hắn, khiến hắn có cảm giác hít thở không thông.

⬅ Trước Tiếp ➡