Bỗng nhiên phát hiện, trên bàn sách có một quyển ghi chép, cô tò mò lật xem, thì ra là ghi chép về chỉ tiêu và giới thiệu vắn tắt về người rắn suốt những ngày qua của ba mình.
Những con chữ nguệch ngoạc chỉ rõ ràng người rắn giống như đúc người thường vậy, chỉ có duy nhất đầu lưỡi như chưa tiến hóa, vẫn mang theo đặc trưng của lưỡi rắn, mà nửa người dưới của chúng lại thô to một cách dị thường, giống như mãng xà bình thường, có đường kính gần hơn 60cm.. Bỗng dưng, Lục Nguyên đỏ mặt.
Vậy mà cô lại thấy thông tin liên quan đến bộ phận sinh dục của người rắn được ba mình ghi lại, lần này họ bắt được người rắn đực cho nên khi giải phẫu nửa người dưới của nó thì phát hiện chúng nó giống như rắn bình thường, đều có hai bộ phận sinh dục, hơn nữa lại tiến hóa tương tự như con người vậy. Quan trọng hơn là, bây giờ dường như là thời kỳ động dục của chúng.
Ném quyển ghi chép, Lục Nguyên thật sự không thể không biết ngại mà tiếp tục xem hình minh họa trừu tượng ở mặt sau.
Khi rời khỏi đất liền đã là cuối thu, mà khi lên hòn đảo nhỏ này lại đúng là mùa xuân, cảnh xuân ấm áp và gió biển mát lạnh, không khỏi khiến Lục Nguyên đi dạo bằng chân trần có ảo giác như đang nghỉ phép ở Hawaii.
Nước biển xanh thẳm, cát biển mịn màng, còn cây dừa đầy quả, không thể không nói đảo nhỏ kỳ lạ chưa được khám phá này có phong cảnh không tệ.
"Lục tiểu thư, khu này đã được kiểm tra rồi, rất an toàn, cô cứ chơi ở đây đi, tôi có việc phải đi một lát, cô đừng có di chuyển đến khu vực khác nhé!"
Lục Nguyên quay đầu lại, nhìn người lính đang vẫy tay với mình, đó là người Tiêu Trì phái tới bảo vệ cô, vóc dáng khá thấp khoảng 1m68, khuôn mặt lúc nào cũng mang ý cười thành thật hiền lành, hình như gọi là Triệu Tinh Lai.
"Được, tôi đã biết!"
Lúc người kia đi còn hơi không yên tâm, dặn dò Lục Nguyên vài câu rồi vội vã bỏ chạy, để lại một mình cô cười xinh đẹp nhìn lên rừng cây rạp rạp phía trên.
Nước biển màu xanh biếc tĩnh lặng chưa qua mu bàn chân, sóng biển gợn lên bọt nước nhỏ, đẩy tới không ít vỏ sò có hình thù kỳ lạ, một tay Lục Nguyên nhấc váy dài trắng của mình, rồi bắt đầu chơi vui vẻ ở vùng nước.
Những vỏ sò có màu sắc xinh đẹp này làm thành chuông gió treo trong lều thì phong cảnh hẳn đẹp lắm.
Nước biển lạnh lẽo nhẹ nhàng đánh vào đầu gối cô, Lục Nguyên càng chạy càng sâu, mãi đến khi cát biển dưới chân ngày càng ít, cô mới chợt nhớ người lính vừa rồi đã dặn cô không được xuống biển.
"Xem ra phải quay về rồi."
Cô dùng làn váy lớn của mình đựng không ít vỏ sò, đỡ thắt lưng đang đau nhức nhìn mặt biển tĩnh lặng, khi chuẩn bị xoay người đi thì đột nhiên sửng sốt, chớp chớp mắt nhìn về mặt nước biển cách mình khoảng hơn 10m.
"Đó là cái gì vậy? Cá mập à?"
Giống như có thứ gì bơi lại chỗ mình, tốc độ cũng không mau nhưng cô chỉ có thể thấy loáng thoáng một bóng dáng màu đen. Cũng không biết vì sao mà khi nhìn thứ đen kịt kia thì trái tim của cô lại có cảm giác thắt chặt.