toàn thân trên dưới đều bị kích thích đến không thể kiểm soát được. Diệp Dao cắn môi cố ngăn tiếng rên ɾỉ của bản thân, nhưng chỉ cần một cái búng tay của hắn cũng đã khiến thành trì tɾong lòng cô sụp đổ. Cô muốn phản kháng, nhưng những cảm giác sung sướng tột độ cứ truyền đến đại não như vũ bão.
Diệp Dao lại run rẩy, nhưng lần này không còn là vì sợ hãi nữa mà là vì quá thoải mái. Những điểm mẫn cảm của cô
đã bị hắn lợi dụng͟͟ để biến thành điểm yếu chống lại cô.
Chung Diệc Nhiên nhìn người phụ nữ quằn quại dưới thân hắn, cặp đùi trắng nõn vô thức kẹp chặt lấy đôi chân khoẻ khoắn của người đàn ông. Những giọt mồ hôi lấm tấm như sương sa trải dài khắp làn da trắng nõn mịn màng của cô. Hắn đưa bàn tay to lớn ra bóp lấy hai cánh mông căng mọng của cô, giọng nói trầm thấp phả vào tai cô giống như một tiếng thở dài mãn nguyện.
"Bảo bối... Hai năm không gặp... Em lại càng quyến rũ hơn xưa, khiến cho tôi vô cùng si mê..."
Diệp Dao rùng mình trước lời nói của hắn, cô cố gắng mở to đôi mắt mờ sương nhưng không thể. Người phụ nữ có thể cảm giác rõ ràng cơ thể của mình đang thay đổi, nó nóng lên, lại mềm ra, khao khát được thứ gì đó lấp đầy.
Cô vô thức vặn vẹo e0, đường cong quyến rũ nằm gọn dưới lòng bàn tay hắn. Đó chẳng khác nào một sự khıêu khích mà người đàn ông vui vẻ tiếp nhận. Ngón tay thon dài của hắn miết một đường dọc the0 cơ thể mảnh mai của cô, không hề dừng lại mà trực tiếp xông vào nơi cấm địa bí ẩn ngọt ngào.
Diệp Dao cong người rên lên, nước mắt trào ra ướt đẫm cả hai gò má. Cô vô thức há miệng cắn lên bả vai của hắn, ngăn lại tiếng hét mãnh liệt tɾong thầm lặng.
Tiếng nước chậm rãi vang lên, Chung Diệc Nhiên cảm nhận được sự nhiệt tình của nơi đó, đôi mắt sâu thẳm tɾong nháy mắt đã sáng lên, một vẻ hài lòng thoáng qua trên khuôn mặt điển trai của hắn.
"Bảo bối... Xem ra chồng em... thật đúng là vô dụng͟͟."
Lúc Diệp Dao về đến nhà, Trịnh Khiêm đang ngồi tɾong phòng khách xem ti vi. Anh ta vừa nhìn thấy cô đã quan tâm hỏi.
"Bà xã, em đã về rồi, thân thể của mẹ đã khoẻ hơn chút nào chưa?"
Người phụ nữ cúi đầu thay g͙iày, tiện thể che giấu vẻ áy náy chợt lướt qua trên gương mặt. Cô cố gắng giả bộ bình tĩnh nói, "Vâng, không có việc gì đâu, mẹ chỉ cần nghỉ ngơi nhiều hơn là sẽ khoẻ lại thôi."
Trịnh Khiêm thở phào một hơi, sau đó cười nói, "Vậy là tốt rồi, lúc đó anh gọi đïện cho mẹ thì mẹ nói là em vừa mới ra ngoài mua đồ mất rồi."
Người phụ nữ gật đầu, nở một nụ cười h0àn mỹ không chút sứt mẻ, "Đúng vậy, mẹ đã kể cho em nghe rồi, còn khoe là con rể rấtquan tâm mình đây."
Lúc cô cười lên bên má xuấthiện hai núm đồng tiền, khiến nụ cười của cô vừa ngọt ngào lại vừa hồn nhiên đáng yêụ
Trịnh Khiêm bị cô làm cho hoảng hồn tɾong nháy mắt, anh ta vô thức đáp lại, "Đấy là điều đương nhiên mà anh phải làm."
Trịnh Khiêm nói xong thì đứng dậy đi đến bên cạnh cô, duỗi tay muốn ôm lấy e0 cô.
Không nghĩ tới Diệp Dao lại đột nhiên xoay người tránh đi, còn cố ý nói sang đề tài khác, "Buổi tối anh muốn ăn gì, để em đi làm."
Cô có chút không dám nhìn thẳng vào chồng mình, chỉ sợ anh ta phát hiện ra bản thân cô có điều gì đó không thích hợp.
Mặc dù là trước khi rời khỏi khách sạn cô đã tắm rửa sach sẽ một lần rồi, nhưng mà Diệp Dao vẫn sợ còn chỗ nào đáng nghi khiến Trịnh Khiêm chú ý.
Người đàn ông sửng sốt, nhưng thấy cô không muốn thì cũng không miễn cưỡng. Anh ta chỉ cho rằng Diệp Dao đi đường mệt mỏi, cho nên càng thêm săn sóc nói, "Hôm nay em cũng đi tới đi lui vất vả rồi, buổi tối chúng ta gọi cơm hộp về ăn đi."