⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Dao nhịn đến khó chịu, phải vào toilet sửa sang một lúc lâu mới ra ngoài.
Cũng may là một bữa ăn tiếp the0 đều diễn ra một cách suôn sẻ không có chuyện gì xảy ra nữa.
Tối hôm qua cô không ăn gì, sau đó lại ngủ một giấc đến tận giữa trưa, lúc này Diệp Dao đã cực kỳ đói bụng.
Chung Diệc Nhiên chỉ ăn một lát đã ngừng đũa. Người đàn ông chống cằm nhìn cô gái ngồi đối diện đang ăn từng miếng từng miếng một, làm cho khoang miệng phồng lên như một con sóc đang ăn hạt.
Lúc cô ăn gò má phình phình, trông có vẻ rấtngon miệng. Bộ dáng thoải mái vì được ăn đồ ăn ngon của cô khác hẳn với những lúc sợ hãi co rúm lại ở trước mặt hắn. Không hiểu sao Chung Diệc Nhiên lại cảm thấy cô rấtđáng yêu, thực sự muốn đưa tay nựng má cô một cái.
Trong lúc hoảng hốt, hắn đột nhiên sinh ra một loại cảm giác sung sướng giống như dang xem thú cưng của mình ăn uống no đủ vậy.
Nghĩ thế, hắn không khỏi cong môi. Diệp Dao đang vùi đầu ăn đúng lúc ngẩng mặt lên, nhìn thấy nụ cười vui vẻ trên mặt hắn.
Trong nháy mắt cô đã đỏ bừng mặt, nghĩ không biết có phải hắn đang cười nhạo mình không.
“Chung tiên sinh…… Làm sao vậy?”
Chung Diệc Nhiên nhướng mày, cười nói, "Trông em giống như đã đói bụng ba ngày ba đêm vậy."
“……” Cô yên lặng buông chiếc đũa.
“Tiếp tục ăn a, tôi lại chưa nói là không cho em ăn."
Diệp Dao lắc đầu “Ăn no.”
Cô xác thật ăn không ít, Chung Diệc Nhiên cũng không miễn cưỡng. Hắn đứng dậy nói, "Ăn no rồi thì đi thôi."
“Đi đâu?” Người phụ nữ đứng lên đi the0 hắn.
Nửa giờ sau, Chung Diệc Nhiên dẫn cô đến trung tâm thương mại lớn nhất tɾong thành phố. Hắn trực tiếp đưa cô đến tầng bảy.
Diệp Dao còn tưởng là hắn muốn đi mua đồ cho mình, không ngờ vừa bước ra thang máy, đã thấy cả một hành lang dài đều là cửa hàng thời trang nữ.
Cô vội vàng nói “Chung tổng, tôi không cần phải mua quần áo, tôi đã có rấtnhiều đồ rồi."
“Mua quần áo cũng không phải là vì em."
“Vậy..."
Diệp Dao không hiểu, Chung Diệc Nhiên liếc mắt nhìn cô một cái, "Tôi chỉ sợ là đống quần áo rẻ tiền này của em làm cộm tay tôi thôi."
Diệp Dao lập tức bị hắn làm cho nghẹn họng.
Hai rưỡi chiềụ
Cửa hàng thời trang nữ lớn nhất trên tầng bảy của trung tâm thương mại đã đóng cửa từ chối tiếp khách.
Có khách hàng tiến lên dò hỏi, sau đó được nhân viên mỉm cười giải thích nói, "Xin lỗi mọi người, hôm nay cửa hàng của chúng tôi chỉ tiếp đón hội viên VIP."
Có nhiều người đã từng mua sắm ở đây, bình thường cũng chưa từng thấy tình huống này. Cho nên có người không nhịn được hiếu kỳ mà ngó vào tɾong qua cửa kính làm bằng thuỷ tinh.
Chỉ thấy một người đàn ông thân hình cao lớn đi vào, phía sau đi the0 một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn.
Xét từ cách ăn mặc của cả hai người, không ít người tɾong lòng cảm thán, không biết là đại lão bản nhà ai dẫn the0 tiểu tình nhân đi mua sắm.
Mà Diệp Dao vẫn là lần đầu tên trải nghiệm loại hình thức đi mua quần áo này. Toàn bộ cửa hàng rộng lớn chỉ có một vị khách duy nhất là cô, người phụ nữ không khỏi có chút kinh ngạc lúng túng.
Nhân viên bán hàng mang tất cả những mẫu trang phụcmới nhất đến trưng bày ở trước mặt cô, tỉ mỉ giới thiệu từng thiết kế một.
Diệp Dao nhìn đến hoa cả mắt, càng không biết phải làm sao.
Đây có lẽ phải nói là mộng tưởng của biết bao cô gái. Có một đống quần áo và phụcsức xinh đẹp vây quanh tuỳ ý lựa chọn, nhưng Diệp Dao lại chỉ cảm thấy luống cuống tay chân.
Trong khi đó Chung Diệc Nhiên lại tỏ vẻ bình thản tĩnh lắng nghe những gì đối phương nói.
Góc áo bị cô kéo nhẹ một cái, người đàn ông híp mắt quay đầu về phía cô. Giọng nói của Diệp Dao nhỏ như muỗi kêụ
"Chung tiên sinh, không cần phải phiền toái như vậy. Ngài tuỳ ý lựa chọn một vài món quần áo là được."
⬅ Trước Tiếp ➡