Nhưng mà hai người còn chưa ngọt ngào được ba giây, khi ánh mắt Diệp Dao dừng lại trên người đàn ông đang đứng phía sau Trịnh Khiêm, toàn bộ cơ thể cô đột nhiên cứng đờ lại.
Chồng cô cao khoảng 1m75, trong đám đàn ông cũng coi như là chiều cao tiêu chuẩn. Nhưng mà người đàn ông kia, đối phương vậy mà lại cao hơn Trịnh Khiêm cả một cái đầụ Chính vì vậy mà cho dù chồng cô không cúi đầu, Diệp Dao vẫn có thể rõ ràng mà nhìn thấy được khuôn mặt đẹp trai của hắn.
Hắn mặc một thân tây trang màu đen trông cực kỳ đắt tiền, vóc dáng cao lớn mang đến cho người ta một loại cảm giác vô cùng áp lực. Nhưng mà những điều đó cũng không phải thứ làm cho Diệp Dao sợ hãi. Điều khiến cô thực sự không dám thở mạnh chính là khuôn mặt kia.
Một gương mặt quen thuộc mà cô sẽ không bao giờ có thể quên được.
Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tay chân lạnh ngắt như vừa ngâm mình trong một hầm băng.
Bởi vì đang ở trong nhà, cũng không nghĩ tới sẽ có khách ghé thăm, Diệp Dao cũng chỉ mặc một chiếc váy ngủ đơn giản.
Tuy quần áo không quá bại lộ nhưng chất vải lại là loại mềm mại nhất. Mái tóc ướt đẫm còn để lại một ít vệt nước trên người cô, khiến một vài bộ vị như ẩn như hiện.
Làn da trắng nõn, xương quai xanh tinh xảo, độ cong trước ngực khiến người ta miên man bất định.
Trịnh Khiêm thấy vậy vội vàng dùng thân thể của mình để che chắn cho cô, cười xin lỗi nói, "Thật ngại quá, Chung tổng. Bà xã của tôi cũng không biết là ngài tới chơi, nếu có gì thất lễ thì xin ngài lượng thứ."
Diệp Dao bị lời nói của anh bừng tỉnh, vội vàng xoay người chạy vào phòng ngủ.
Cô thở hổn hển tựa vào trên cánh cửa đã đóng kín, trên mặt toàn là vẻ hoảng sợ không kìm chế được.
Là hắn
Thế mà lại là hắn
Hắn là cấp trên của chồng cô
Diệp Dao vội vàng chạy về phòng ngủ, đóng sập cửa lại rồi ngồi bên mép giường phát ngốc. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại người đàn ông đó, lại còn là dưới một loại tình huống và thân phận oái oăm như thế này.
Cửa phòng đột nhiên mở ra, Trịnh Khiêm ló đầu vào, thấy cô đang ngây ra thì hỏi.
"Bà xã, em làm sao vậy? Chúng ta nên đi ăn cơm thôi, em mau ra ngoài đi."
Diệp Dao giật mình, nghĩ đến việc phải đối mặt với người kia là cô đã không kìm được run rẩy. Cô cười gượng, cố tình nói, "Không có việc gì, anh... Hai người cứ ăn trước đi, để em ở đây là được."
Nhưng mà Trịnh Khiêm lại nhíu mày, không đồng ý nói, "Như vậy sao được Chung tổng khó khăn lắm mới đến thăm một chuyến, em làm nữ chủ nhân sao lại có thể không xuất hiện được, ít nhất thì cũng phải tới chào hỏi một câu cho phải phép chứ."
Nghe chồng mình nói vậy, Diệp Dao thực sự không còn cách nào để từ chối, đành phải đồng ý nói, "Vậy được rồi... Để em thay quần áo đã, anh cứ ra ngoài tiếp khách trước đi."
Ở bên ngoài, người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách lại rất bình tĩnh. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, đánh giá căn hộ nhỏ khoảng mấy chục mét vuông này một lượt.
Diện tích khá nhỏ, nhưng mà đối với người làm công ăn lương mà nói đã là không tồi. Hai phòng ngủ một phòng khách, phòng bếp được tu sửa từ một góc của phòng khách, nhìn vừa thông thoáng lại vừa sạch sẽ.
Không khó để nhìn ra chủ nhân của ngôi nhà đã dành rất nhiều tâm huyết để chăm chút cho nơi ở của mình. Mỗi một vật dụng đều được lựa chọn rất cẩn thận, phối hợp lại với nhau mang đến cảm giác giản dị lại ấm áp. Đúng là tiêu chuẩn của một gia đình nhỏ đúng nghĩa.
Trên bàn trà trong phòng khách có đặt một chiếc bình trong suốt, bên trong cắm mấy nhánh hoa huệ màu trắng tinh khiết, vừa đẹp mắt lại vừa toả ra mùi hương thơm ngát mê hoặc lòng người.