Trong nháy mắt Diệp Dao đã bị hắn kích thích, cả người cô run lẩy bẩy, đôi mắt đẹp mở to ngây ngốc nhìn hắn.
Mà đúng lúc đó, bàn tay của cô cũng vung lên, móng tay vô ý xẹt qua cổ tay của hắn.
Người đàn ông kêu lên một tiếng, bị đau dừng lại động tác.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, trên cổ tay đã có hai đường cứa vào, giọt máu màu đỏ tươi tràn ra trông vô cùng chói mắt.
Có lẽ là quá kinh ngạc, cánh tay còn lại đang ôm chặt lấy e0 cô cũng nhất thời buông lỏng ra.
Diệp Dao nhân cơ hội đẩy hắn một phen, vội vàng trốn thoát khỏi sự giam cầm của người đàn ông, muốn chạy trốn khỏi phòng thay đồ.
Cô đã quên là mình còn đang đi g͙iày cao gót, hành động vô cùng bất tiện.
Cô nghiêng ngả lảo đảo chạy đến cửa, nhưng còn chưa kịp vặn tay nắm cửa thì đã bị một lực đạo kéo ngược về phía saụ
Chung Diệc Nhiên híp mắt nhìn cô. Trong ấn tượng của hắn phần lớn là dáng vẻ thuận the0 của người phụ nữ, chưa từng nghĩ tới lá gan của cô lại lớn như vậy.
Làm cho hắn nhớ đến bốn năm trước.
Lúc cô bình tĩnh nói với hắn, "Chung tiên sinh, thời hạn hai năm đã đến."
Một khoảnh khắc đó, tɾong lòng hắn tràn ngập không thể tin. Người phụ nữ thoạt nhìn nhu nhược mảnh mai này, hắn đã từng nghĩ cả đời này cô đều sẽ phải dựa vào hắn.
"Mấy năm không gặp, bản lĩnh càng lúc càng lớn nhỉ?"
Chung Diệc Nhiên tóm lấy con mèo hoang nãy giờ đang giương nanh múa vuốt, dễ dàng khống chế cô tɾong lòng bàn tay.
Người đàn ông giơ cổ tay đang chảy máu ròng ròng của mình lên, cho cô xem miệng vết thương, "Xuống tay tàn nhẫn như vậy, còn biết cào người nữa, em là mèo hoang chắc?"
Giọng nói của hắn nhẹ như lông hồng, nói là tức giận, chi bằng nói là hắn không thèm để chút khí lực này của cô vào mắt.
Diệp Dao nhìn hai đường rướm máu trông cực kỳ chói mắt, cả người cũng bị doạ đến trắng bệch cả mặt. Cô không nghĩ tới mình thực sự đã làm cho hắn bị thương, hơn nữa nhìn qua quả thực rấtđau, khiến cô chỉ tưởng tượng nó nằm trên người mình thôi đã rùng mình.
Chung Diệc Nhiên sẽ không tức giận đến đánh cô chứ?
Người phụ nữ nghĩ mà sợ, giọng nhỏ như muỗi kêu, "Tôi... Tôi không cố ý..."
Nhìn Diệp Dao sợ đến sắp khóc ra tiếng, người đàn ông "chậc" nhẹ một tiếng, hai mắt híp lại nhìn cô, "Hừ... Không phải cố ý, mà là nhân cơ hội trả thù đúng không?"
Người phụ nữ không dám lên tiếng, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy. Chung Diệc Nhiên tóm chặt lấy cô, giọng nói ẩn chứa vẻ âm trầm, "Đã nói là hai mươi lần thuận the0 ý tôi, bây giờ lại muốn đổi ý sao?"
Vừa nói, hắn vừa cố tình dùng thân dưới vào người cô, để cô cảm nhận được du͙c vọng đang sôi trào của hắn, "Chậm rồi, hiểu không?"
Diệp Dao giãy giụa tɾong vô vọng, bắt đầu không ngăn được phát ra tiếng khóc thút tha thút thít.
“Khóc cái gì?” Chung Diệc Nhiên nhíu mày, “Trách nhiệm của em là thoả mãn tôi "
Người phụ nữ cảm giác được có thứ gì đó cứng rắn cọ qua bụng nhỏ của cô, cách hai lớp vải cũng truyền tới cảm giác nóng rực khiến cô rùng mình run sợ.
Nhìn dáng vẻ nhút nhát như Trim sợ cành cong của cô, cuối cùng thì người đàn ông cũng thở dài một hơi, hình như bắt đầu thoả hiệp.
"Được rồi, tôi sẽ không đi vào, em dùng chân giúp tôi giải quyết."
Diệp Dao cắn môi, lúc này Chung Diệc Nhiên không thể buông tha cho cô, cô cũng không có đường lui, ít ra thì yêu cầu của hắn cũng bớt quá đáng hơn nhiềụ
Người phụ nữ thút thít hỏi, "Anh nói thật sao?"
Chung Diệc Nhiên ôm cô đi đến trước gương, thản nhiên ừ một tiếng.
Diệp Dao cũng không giãy giụa nữa, cam chịu bị người đàn ông điều khiển. Chiếc váy hai dây trên người cô tụt xuống, lỏng lẻo ôm lấy bên hông đầy đặn.
Người phụ nữ chống hai tay trên gương, nửa người dưới ưỡn về phía sau, đôi chân thon dài tách ra bị hai bàn tay to lớn của hắn giữ chặt.