⬅ Trước Tiếp ➡
Hai năm qua, Diệp Dao lần đầu tiên ngủ nướng. Cũng nhờ vậy cô mới phát hiện, mẹ chồng vậy mà có chìa khoá nhà của cô.
Cô không đưa, còn có thể là ai nữa? Xem bộ dáng này, còn không phải là lần đầu tiên tự ý tới.
Chậm rãi hít vào một hơi, Diệp Dao áp xuống cảm giác khó chịu tɾong lòng.
"Mẹ, lần sau ngài tới thì cứ gọi trước chuẩn bị, nếu không ngài tới lại không có ai chiêu đãi, chẳng khác nào con cái không lễ phép."
Triệu Quế Anh không để lời của cô ở tɾong lòng, xua tay nói, "Chiêu đãi cái gì mà chiêu đãi, lại không phải là nhà của người khác."
Nói xong, mẹ chồng lại quay đầu đi vào tɾong ßếp.
Đến giờ ăn cơm chiều, Triệu Quế Anh không ngừng gắp đồ ăn cho Trịnh Khiêm.
"Thức đêm tăng ca rấthao tốn tinh thần, con nhớ ăn nhiều một chút. Mẹ hầm canh gà đen cho con ăn đấy, còn có cả táo đỏ và kỷ tử nữa, mau mau uống đi để còn bồi bổ lại dinh dưỡng bị mất "
Trịnh Khiêm chỉ có thể gật đầu vâng dạ. Diệp Dao yên lặng ăn cơm, không giống như ngày xưa tham dự vào đề tài chung nữa.
Ăn xong cơm, cô thu dọn chén đũa mang vào phòng ßếp. Triệu Quế Anh giật tay áo Trịnh Khiêm, lại bắt đầu nói, "Hôm nay vợ anh ăn đồ lạnh bị mẹ nhìn thấy, một que kem lớn như vậy "
Trịnh Khiêm kinh ngạc, "Con chưa từng thấy cô ấy ăn đồ lạnh bao giờ cả."
Bây giờ đang là thời điểm nóng nhất tɾong năm, tɾong tủ lạnh nhà bọn họ cũng chưa bao giờ có đồ gì lạnh.
"Mẹ tận mắt nhìn thấy Nếu không thì anh bảo tại sao nửa ngày trời không thấy vợ anh nói lời nào? Chính là vì chột dạ chứ sao "
Nghe mẹ nói vợ mình không phải, Trịnh Khiêm cũng không thích nghe, "Trời quá nóng, ăn một lần cũng có làm sao đâụ.."
Thấy con trai phản bác, Triệu Quế Anh lớn giọng nói, "Cái gì mà không có gì? "
Vừa nói còn vừa quay đầu nhìn về phía phòng ßếp, "Hai năm trời mà cái bụng một chút động tĩnh cũng không có, còn không phải là do không chịu nghe lời sao??? Hôm nay tôi mất công mang đồ bổ đến cho anh chị là vì cái gì? Mẹ của vợ anh còn không quan tâm con gái bằng tôi đâu "
Trịnh Khiêm thở dài nói, "Đã biết, mẹ đừng tức giận nữa, để con nói chuyện với cô ấy."
Buổi tối lúc tắm xong, Trịnh Khiêm ngồi ở đầu giường xem đïện thoại.
Chờ Diệp Dao đi ra từ xã, em lại đây một chút."
“Làm sao vậy?”
Trịnh Khiêm trên mặt mang the0 ý cười nói, “Không có gì, nhà trẻ sắp được nghỉ rồi đúng không?"
Chồng cô rấtít khi hỏi về công việc của cô, Diệp Dao có chút nghi hoặc hỏi, "Còn khoảng nửa tháng nữa. Sao anh đột nhiên lại hỏi cái này?"
"Anh chỉ nghì là đã lâu rồi chúng ta không cùng nhau ra ngoài, đến lúc đó tính cả thời gian nghỉ đông nữa, hai vợ chồng tìm một chỗ nào đó đi du lịch đi?"
Bàn tay đang lau tóc của cô dừng lại một chút, Diệp Dao rũ mắt xuống đáp, "Ừ, đến lúc đó để xem tình huống thế nào đã."
Tâm trạng của cô không được tốt, lúc này Trình Khiêm đã phát hiện ra.
“Ân…… Hôm nay mẹ thấy em ăn kem?”
Anh ta có chút cẩn thận hỏi.
Cảm xúc bị Diệp Dao áp chế tɾong lòng suốt mấy tiếng trời cuối cùng cũng cuồn cuộn phun trào, cô nhìn Trịnh Khiêm nói, "Đúng vậy."
“Ai,” Trịnh Khiêm thở dài, “Mẹ đã lớn tuổi rồi, thỉnh thoảng có chút lắm lời... Em đừng trách bà."
Diệp Dao không nói gì nhìn anh ta. Trịnh Khiêm gãi gãi đầu nói, "Nếu thật sự muốn ăn, vậy thì tránh mặt mẹ mà ăn là được..."
Người phụ nữ nghe vậy, đột nhiên cười, "Chẳng lẽ chỉ muốn ăn một cái kem cũng phải trốn đi sao?"
Trịnh Khiêm sửng sốt, "Trước kia không phải là em đồng ý với mẹ là sẽ không ăn lạnh sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡