⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Sở Diệc cũng thỏa mãn sự tò mò của Tôn Lan, anh chìa ngón tay ra, Tôn Lan quay ra mới phát hiện trước cửa tiệm có một chiếc "xe gắn máy" đang đỗ.
"Ơ, chiếc xe gắn máy này nổi thật đấy, còn có kiểu dáng này nữa à."
Diệp Sở Diệc xé băng cá nhân, vừa mở hai miếng dính vừa nói "Chiếc đó gọi là xe máy hạng nặng, khác xa xe gắn máy thông thường."
Chỉ dùng một tay, Diệp Sở Diệc tựa hồ không quen lắm, dán nhiều lần đều lệch, Tôn Lan cẩn thận hỏi thử "Chi bằng tôi giúp anh nhé?
Giương mắt nhìn Tôn Lan, Diệp Sở Diệc đưa tay tới, nhìn gần Tôn Lan mới phát hiện cổ tay che dưới ống tay áo dường như có hình xăm hơi lộ ra, bàn tay khớp xương rõ ràng vô cùng có mỹ cảm giờ phút này đang cong ngón tay dừng giữa không trung. Tôn Lan kéo miếng băng keo xuống, nhắm đúng rồi dán vào vết thương, sau đó vuốt vuốt vài cái để miếng dán càng chặt hơn.
"Xong rồi."
Diệp Sở Diệc rút tay về rồi nói cảm ơn, lúc đi tới cửa chợt quay bước lại nhìn Tôn Lan rồi lấy điện thoại di động ra bật mã WeChat hai chiều của mình lên "Có thể thêm bạn không?"
Tôn Lan sững sờ nói "Hả? Thêm.. Thêm WeChat của tôi hả? Cần đặt hàng gì hay sao?"
"Đậu phụ cô làm rất ngon, đợi khi cô mở lại quầy thì báo tôi biết."
Một câu nói khiến Tôn Lan lâng lâng, tay nghề của mình đã được khẳng định, cô ngây ngất lấy điện thoại di động ra quét mã hai chiều gửi lời mời kết bạn "Xong rồi, đi thong thả nha. Cẩn thận đừng để bị té nữa."
Đi tới cửa, Diệp Sở Diệc cũng khoát tay xem như là đáp lại, đội nón bảo hiểm xong thì khởi động xe để lại một làn khói rồi chạy đi mất dạng.
Tôn Lan nhìn WeChat, tên WeChat của người này trống không, hình đại diện cũng đen thui không thấy rõ dáng vẻ.
"Ầy, quên hỏi anh ta tên gì "
Thôi thôi, người ta đang lái xe, chờ tan việc thì hỏi cũng được. Trên mặt Tôn Lan là nụ cười mà chính bản thân mình cũng khó thể nhận thấy được, cô cảm thấy linh hồn nhỏ bé đã bay trở về rồi, tinh thần cũng sục sôi, chẳng lẽ đây chính là sức quyến rũ của trai đẹp sao?
Diệp Sở Diệc đẹp trai cũng một đường chạy xe, gió thổi bay quần áo kêu lên phần phật, trước khi hội nghị bắt đầu ba phút, anh đã đến cửa công ty.
"Đây là ai vậy? Đẹp trai ghê, trước kia sao tôi chưa từng gặp ở công ty, cô xem vóc người này.."
Bỏ qua tiếng bàn luận xôn xao, Diệp Sở Diệc quẹt thẻ đi vào thang máy VIP, đi thẳng lên tầng cao nhất, "Đinh "
Tiếng cửa thang máy mở ra, toàn bộ mười người mặc đồng phục quản lý đã ngồi sẵn trong phòng họp, Diệp Sở Diệc lại mặc quần áo thoải mái, điều này tạo nên sự đối lập với bọn họ.
"Chào Diệp tổng."
Lời chào trăm miệng một lời vang lên, Diệp Sở Diệc khẽ gật đầu đi tới ghế chủ toạ, đôi chân dài gác lên cái bàn tròn đen nhánh ý bảo bắt đầu hội nghị. Không biết Diệp Dịch Lân mắc chứng gì mà để cho anh đến thị sát cổ đông công ty, người báo cáo cực kỳ chuyên nghiệp và chính xác, nhưng Diệp Sở Diệc tựa hồ không hứng thú, một tay anh vừa lướt điện thoại tay kia vừa quay bút, mũi chân nhàm chán khẽ xoay xoay.
"Báo cáo của tôi đến đây là kết thúc, Diệp tổng có nghi vấn gì thì.."

⬅ Trước Tiếp ➡