⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm nay buôn bán không được tốt lắm, lão Lý bán thịt nướng bên cạnh bận rộn đến nỗi chân không chạm đất, còn bên mình lại bị gió mùa đông lạnh lẽo "sủng ái", giọng nữ địa phương trong loa đang rát giọng rao lôi kéo khách vào ăn món đậu phụ thối Trường Sa, nhưng lại không có bao nhiêu khách ghé thăm.
"Tiểu Tôn Xem gì mà chăm chú vậy."
"Phim đó chị, thể loại kháng chiến, nhàm chán quá chứ sao.
Chị gái bán mì căn mới vừa bán xong cho một người khách, rảnh rỗi nói chuyện với cô vài câu, hai người hàn huyên câu được câu chăng về những chuyện "ngồi lê đôi mách" thường ngày như tiền thuê nhà lại tăng, nguyên liệu nấu ăn lại đắt, quản lý chợ lại thay đổi thời gian vân vân, đang tán gẫu hăng say lại có khách khác đến mua mì căn, chị gái đó lại tiếp tục công việc buôn bán của mình.
Nhìn mọi người bận rộn còn mình thì quá rỗi rãi, Tôn Lan cũng không giận dỗi, dù gì thì mình vốn là "bản thân ăn no cả nhà không đói" , tiền nhà tháng này đã đóng rồi, cùng lắm thì tiếp tục ăn đậu phụ thối, luôn có cách để sống mà.
bản thân ăn no cả nhà không đói ý nói độc thân, sống một mình.
Nội dung trong tập phim này không hấp dẫn bằng cảnh chợ đêm, Tôn Lan ngẩng đầu nhìn quanh, mong đợi có người khách nào đó đến có thể giúp mình thuận lý thành chương kết thúc bộ phim này để đổi bộ mới.
Một cô gái trẻ đi cùng bạn, nói nói cười cười không cẩn thận đụng phải người phía sau, cô ấy vội vàng quay đầu lại xin lỗi, sau khi nhìn rõ người đó thì đỏ mặt, người sau khẽ gật đầu nhận lời xin lỗi rồi sải bước đi dạo vào chợ đêm.
"Đậu phụ Trường Sa đây Chính tông đây Không ngon không lấy tiền
Giọng địa phương là lạ kết hợp với cái loa lớn, nên không thể bỏ qua cảm giác tồn tại. Diệp Sở Diệc cũng tìm tòi trong đầu, mình dường như chưa từng ăn loại đậu phụ kiểu đối lập thế này, cũng không tìm được món này ở New York hay Manhattan, trong lòng đầy hiếu kỳ với món ăn này liền dẫn lối anh đi tới chỗ phát ra tiếng rao.
Đang tò mò làm sao một soái ca thế này lại xuất hiện tại khu chợ đêm thì anh đã đến trước gian hàng mình, Tôn Lan sửng sốt vài giây mới kịp thời đứng lên trước khi nước bọt rơi xuống màn hình. Cô nheo mắt nhìn dáng vẻ của người vừa tới, lúng túng hỏi "Do you want đậu phụ thối?"
Trí nhớ về môn tiếng Anh được học ở cấp ba còn sót lại của Tôn Lan đã bị năm tháng dồn vào góc tường, không ngờ tới hôm nay vẫn còn có đất dụng võ.
"What?"
"Ừm, this is đậu phụ thối, one, five tệ "
Diệp Sở Diệc cũng cảm thấy buồn cười, với khẩu âm địa phương Trung Anh hỗn tạp này thì thật sự người ngoại quốc chỉ có thể nghe hiểu mỗi từ five, anh hắng giọng "Tôi biết nói tiếng Trung, có được ưu đãi không."
"Hả ? A a a, có có, anh muốn cay không?"
"Muốn."
Người ta cho lối thoát ngại gì không đi, tự nói thầm với mình rằng đừng cười quá nghiêm túc, Tôn Lan nhanh nhẹn chọn vài miếng đậu hũ ngon bỏ vào nồi chiên, lật trở đậu hũ màu đen dưới nhiệt độ lửa, trông đã đẹp màu thì mới vớt ra, nhanh nhẹn lấy nước sốt, đang lúc muốn bỏ thêm ngò rí thì mới nhớ tới hỏi anh "Anh có ăn ngò không?"
"Ăn."

⬅ Trước Tiếp ➡