Đội họ vì có Diệp nên chắc chắn sẽ thắng, toàn bộ hành trình, tốc độ của tên điên này không hề giảm xuống 200, một đường tiến như vũ bão, những xe khác cũng nhượng bộ lui binh chỉ sợ một giây sau con quái vật màu bạc kia sẽ bổ nhào vào mình, đây là ở quảng trường mà anh ta liều như vậy, không sợ bị cảnh sát sờ gáy à.
Vương Tân Nam là người thứ hai tới đích, đối thủ thật chẳng ra gì, Diệp Sở Diệc ngồi trên mui xe ôm "nữ trọng tài" trong lòng, một tay đưa vào trong váy ngắn chuyển động, đầu vùi vào bộ ngực, miệng chơi đùa với đầu nhũ của cô ta.
Quả là một con điếm, không hề thấy xấu hổ mà trái lại còn dán chặt cơ thể mình vào hơn để phối hợp với động tác của Diệp Sở Diệc, nâng cao bộ ngực như đang đút sữa ôm lấy đầu Diệp Sở Diệc, thấp giọng rên rỉ.
"Thua tâm phục khẩu phục, mày kéo đâu ra người lợi hại thế hả."
Thay vì nói là lợi hại không bằng nói là không sợ chết, Vương Tân Nam đi tới chỗ Diệp Sở Diệc, cà lơ phất phơ nói "Cậu phải về hay đến bar?"
"Về, trong nhà còn có gái điếm chờ chơi."
"Sao cơ, còn hàng này không mang đi hả?"
Diệp Sở Diệc cũng rút tay dưới váy cô ta ra rồi đút vào miệng cô ta, cô ta ngoan ngoãn lè lưỡi liếm ngón tay dính nước kia, Diệp Sở Diệc cũng thản nhiên nói "Cùng chơi luôn, sao hả, cậu muốn tới không?"
"Không được không được, tôi phải về nhà, gần đây tâm trạng ông cụ không tốt lắm."
"Vậy được, đi đi."
Ôm cô gái kia lên xe, Diệp Sở Diệc quay cửa kính xe xuống, buộc Vương Tân Nam đang vẫy tay nói tạm biệt với anh phải khom người. Anh ghé vào tai anh ta, giọng nói sâu xa thổi vào màng nhĩ của anh ta "Lần sau tìm người trông tốt hơn một chút, muốn làm tôi vui vẻ không bằng tự dâng cậu lên đi, cậu tắm rửa sạch sẽ vểnh mông quỳ trên giường chờ tôi, chúng ta có thể chơi cả ngày.
Cảm giác ướt át lan truyền từ tai, Diệp Sở Diệc cũng ngậm vành tai anh ta kéo xuống, sau đó buông ra rồi nổ máy rời đi. Vương Tân Nam đỏ bừng mặt, anh ta đưa tay chạm vào vành tai, Diệp Sở Diệc tựa như một ác ma tràn đầy mê hoặc, anh ta theo bản năng thần phục dưới khí thế của người này, khoảnh khắc kề sát nhau kia Vương Tân Nam đã ngửi thấy hương nước hoa nam trộn lẫn với mùi mồ hôi đầy kích thích của Diệp Sở Diệc, anh ta chợt xấu hổ nhận ra, mình đã cứng rồi.
Tôn Lan gật gà gật gù dựa vào cửa sổ, xác nhận không còn tiếng động cơ xe đáng ghét kia nữa, cô như được giải thoát nằm lại lên giường chép chép môi dưới chuẩn bị tiếp tục chìm vào một mộng đẹp, "A.. Làm chết em đi.. sắp chảy khô rồi nè.."
Mới vừa khép mắt thì lại phải đau khổ mở ra, trời ơi tha cho cô đi, hơn nửa đêm còn đang làm gì thế hả. Căn hộ cũ nên cách âm không tốt, cả khuôn mặt Tôn Lan nhăn nhó, cô tự nhủ "Cứu với, hơn nửa đêm sao mọi người đều không đi ngủ đi, nếu không không thể chờ thức dậy rồi hẵng nói sao?"
Hiển nhiên lời oán trách cô cách vách không nghe được, Tôn Lan tức giận cầm lấy tai nghe nhét vào tai, mở nhạc trong di động, chỉnh âm lượng cao lên nửa cây, rồi nhắm mắt lại trong tiếng hát bình yên của Ô Lan Thác Á.