Thanh Đại hoảng hốt trong lòng. Lý công công này vốn chính là muốn đối đầu với Tần Tứ, cố tình mượn chuyện đón dâu này để nhục nhã Tần Tứ một phen, chỉ sợ người âm hiểm như Tần Tứ chắc chắn sẽ không buông tha cho gã.
Nàng còn chưa nghĩ xong, một giọng nói thanh lãnh đã truyền tới tai nàng, âm thanh không the thé ồm ồm như những thái giám thông thường mà hơi thiên hướng trầm thấp, tao nhã như ngọc nhưng vẫn mang theo vài phần áp bách, "Lý công công vẫn nên tự lo lắng cho chính mình đi."
Nói xong, hắn quay đầu hơi nghiêm giọng ra lệnh cho hạ nhân, "Người đâu, tiễn khách!"
Lý công công bị hắn đâm chọt một câu, thổi râu trừng mắt, bãi giá rời đi.
Thanh Đại nghe thấy giọng của Tần Tứ thì hơi ngơ ngác, là một nam nhân trẻ tuổi sao? Chỉ là một nam nhân trẻ tuổi mà đã có thể khiến cho triều đình đại loạn, chọc giận thái hậu đến mức khiến bà ta phát cuồng?
Nhưng giờ nàng làm sao có tâm tình quan tâm đến chuyện khác nữa.
Giờ nàng đã rơi vào tình cảnh không trâu bắt chó đi cày, duỗi đầu là một đao mà rụt đầu cũng là một đao, bây giờ chỉ có thể chờ bái đường thành thân xong rồi từ từ bình tĩnh lại.
Còn chưa kịp nghĩ xong, đoạn hành trình này vốn không có trình tự bái đường gì cả, tân nương bị đưa thẳng vào phòng.
Thanh Đại cũng không lo lắng sẽ bị cái tên đốc công Tần Tứ này đối xử thế nào trong chuyện phòng the, dù sao thì hắn cũng chẳng có công cụ để gây án, hơn nữa vừa rồi Tần Tứ còn biểu hiện rõ ràng rằng hắn chán ghét nàng.
Nhưng nàng vẫn không thể yên tâm được, gần như là đứng ngồi không yên. Nàng một mình yên lặng ngồi vào chiếc đệm mềm mại trên giường nhưng lại không hề cảm thấy thoải mái một tẹo nào, thỉnh thoảng còn nhúc nhích để thân thể không cứng đờ.
Thanh Đại bị bỏ rơi trong phòng một lúc lâu cũng không thấy ai tới. Càng nghĩ, nàng càng muốn mượn cơ hội không có ai tham quan căn phòng mới này một chút. Mới vừa nhấc một góc khăn voan lên, chợt nghe một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên cách đó không xa.
"Phu nhân nóng vội vậy sao?"
(*) Quyền khuynh triều dã, là thành ngữ. Triều dã, tức triều đình và dân gian, quyền khuynh, tức quyền lực trải rộng. Tổng thể ý tứ đại khái là ngoại trừ hoàng thượng cũng chỉ là thừa tướng hoặc đại thần nhiếp chính dưới một người trên vạn người, hoặc là hoàng thượng kỳ thật chính là bù nhìn hoặc chịu khống chế.
"Phu nhân nóng vội vậy sao?"
Giọng nam trầm thấp vang lên, động tác xốc khăn voan của Thanh Đại ngay lập tức dừng lại. Nàng do dự trong phút chốc, vẫn quyết định xốc khăn lên.
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, chỉ có một ngọn nến phát ra ánh sáng màu cam.
Mà ở bên cạnh, một bóng người đang tựa người trên chiếc ghế lê hoa. Đầu hắn đội mũ mạ vàng, thân mặc hắc y, trên áo được thêu bằng chỉ vàng. Khuôn mặt hắn giống như bạch ngọc thượng hạng không chút điểm tì vết, lông mày dài, mi mắt hờ khép, sắc mặt trầm tĩnh, lãnh đạm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở