Tiện nghi cho tên chó ngốc này, cho hắn xem một chút đỡ nghiền. Dụ dỗ hắn đến mức thần hồn điên đảo, ngày mai sẽ tốt với ông đây.
【Hình ảnh 】
【Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Hàn Diệc... 】
Sau khi gửi đi, cậu lặp đi lặp lại việc nhìn ảnh, ngoại trừ việc vυ" quá lớn không thể che hết được thì không có vấn đề gì, chắc là…Không có vấn đề gì?
【 Chó Ngốc: Ừm. 】
Vốn tưởng rằng sau khi gửi đi hắn sẽ nói gì đó nhưng cậu không nghĩ rằng tên ngốc này giống như bốc hơi, cả một đêm không nói gì.
Cậu đợi đến nửa đêm.
Nhưng sau khi gửi ảnh vυ" thì trong lòng cậu có chút ngại ngùng, con trai mà, vẫn nên rụt rè một chút, cho nên sau này không nên liếʍ hắn như trước nữa.
Sau đó Hàn Diệc hoàn toàn không phản ứng cậu nữa.
Sáng sớm hôm sau, cậu đạp xe đạp, gặm bánh bao rồi đi về phía trường học. Ở cổng trường cậu gặp chiếc xe ô tô màu đen quen thuộc, bởi vì bây giờ đang còn sớm nên ở cổng trường không có người. Khi tên ngốc này xuống xe chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy cậu.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, cậu đột nhiên nhớ đến ảnh hôm qua chụp mình ôm vυ", trong lòng sinh ra một chút cảm giác xấu hổ, không thể nói ra đó là cảm giác gì nhưng cậu vẫn xấu hổ nhìn Hàn Diệc.
Rốt cuộc…Sau đó hắn cũng không quan tâm đến cậu…
Chẳng lẽ thật sự ghét bỏ sao…
Cậu chột dạ dời tầm mắt đi, nhưng thật ra vẻ mặt của Hàn Diệc vẫn luôn rất lạnh nhạt giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, giống như người ngày hôm qua xem ảnh vυ" không phải hắn vậy.
Aiz.
Cậu cất xe đi, đang muốn đi về phía phòng học thì phía sau truyền đến tiếng bước chân, cậu quay đầu lại thì thấy Hàn Diệc đi ra từ phía sau.
Hàn Diệc thân cao chân dài nên đi nhanh, trong phút chốc đã đi đến bên cạnh cậu.
Hắn nhàn nhạt liếc mắt nhìn cậu một cái rồi thu hồi tầm mắt, ngay lập tức đi về phía trước.
Hừ.
Tôi cũng không quan tâm cậu nữa.
Cậu cố ý đi chậm hơn, kéo ra khoảng cách với Hàn Diệc. Không biết có phải do tối hôm qua ngủ không tốt hay không hoặc là ánh mắt có vấn đề mà cậu thấy hình như hắn…Dừng lại một chút.
Thôi cũng không cần nghĩ nhiều nữa, không có khả năng hắn cố ý chờ cậu nhỉ.
Khi đi đến thang lầu, trên hành lang vẫn còn ánh sáng của những chiếc đèn, ánh sáng màu trắng mỏng manh chiếu vào cầu thang không người, trên mặt đất có một chiếc bóng thật dài.
Cậu ngước mắt lên thì thấy một bóng dáng cao gầy đang dựa vào tay vịn cầu thang, đôi mắt hẹp dài của Hàn Diệc khẽ híp rồi hắn cúi đầu nhìn cậu.
Chùm sáng trắng chiếu lên khiến da thịt của hắn trắng nõn lạ thường, ngũ quan sắc bén như đao khắc lúc trước cũng nhu hòa hơn một chút.
Hình như tim cậu đập nhanh hơn một chút.
Nhưng chỉ có một chút mà thôi.
Buổi sáng mùa hè rất nóng, lỗ tai của cậu ra mồ hôi, có chút nóng.
Tự nhiên có chút co quắp, cậu rời mắt khỏi người Hàn Diệc nhưng không nói lời nào thì có vẻ như hơi ngốc, cậu chỉ có thể rầu rĩ mở miệng.
“Sớm…”
“Hả?”
Trải qua một tiếng cười lạnh, Hàn Diệc nhướng mày lên, từng bước từng bước một đi từ trên thang lầu xuống, đứng ở trước người cậu, hơi hơi cúi người xuống.
“Mẹ nó, không phải cậu rất hay làm phiền người khác sao?”
“Thỏ trắng nhỏ thuần khiết?”
Lỗ tai của cậu càng nóng hơn.
Mẹ nó, bình thường cậu không phải như vậy, khoai lang ngàn năm cậu diễn khoai tây làm gì.
Tuy rằng trong lòng khinh thường nhưng cậu là liếʍ cẩu mà…Lại nói tiếp, sáng nay rời giường cậu còn chưa liếʍ hắn đâu…Bình thường đều nhắn một chút cái gì mà chào buổi sáng ca ca, ca ca tối qua tôi mơ thấy cậu, ca ca tôi rất nhớ cậu. Ngẫu nhiên gặp mặt cũng muốn nói với Hàn Diệc một câu, vừa nói ra một chữ hắn đã không ngẩng đầu bảo cậu lắm.
Giờ phút này, cậu nhìn hắn hơi cúi người bỗng nhiên nhanh trí nhón chân lên.
Hàn Diệc quá cao.
Cậu miễn cưỡng đứng đến tai hắn thấp giọng nói:
“Ca ca, vυ" của thỏ thỏ có đẹp không?”