Chương 10
Hứa Duy Chiêu hoàn toàn tỉnh táo lại, trong phòng tràn ngập một bầu không khí hoang dâm.
Cô dùng quần áo che cơ thể, ôm đầu gối ngồi trên ghế sofa, hoàn toàn thất thần, bộ dạng vừa ủy khuất vừa đáng thương.
Phương Túc Lễ nhìn thấy không khỏi cau mày. Người chủ động là cô, người chịu ủy khuất cũng là cô.
Chiếc áo sơ mi trên người anh nhăn nhúm không ra hình dạng, một chiếc cúc còn bị giật đứt. Tiếng khóc nức nở bị kìm nén và sự kinh ngạc vì đau đớn của cô gái lúc sau không phải là giả vờ.
Dĩ nhiên, sự thỏa mãn sau khi được giải tỏa của chính anh cũng là thật.
Điện thoại reo, Phương Túc Lễ nghe máy.
Cô gái lập tức ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt vẫn còn sót lại sự sợ hãi và đáng thương.
Người đàn ông thấy vậy, quay lưng lại.
Cô lại nhìn thấy những vết tích dài ngắn trên lưng anh, có chỗ còn rớm máu, đều là tác phẩm của cô. Mặt cô đỏ bừng lên, cô vội vàng mặc lại quần áo. May mắn là chiếc váy vẫn có thể mặc tạm.
“Thư ký Phương, anh tỉnh rượu ở đâu vậy? Chúng tôi sắp tan cuộc rồi.”
Thực ra bọn họ chưa tan, chỉ là chuyển sang một cuộc khác, có thêm vài cô gái xinh đẹp bên cạnh mà thôi.
“Các cậu cứ vui vẻ đi, lần sau tôi sẽ tổ chức.”
...
Điện thoại ngắt.
Phương Túc Lễ lại gọi thêm một cuộc khác, ý là mang một bộ quần áo đến.
“Ai đã hạ thuốc cô?”
Người đàn ông ngồi xuống, chiếc quần vẫn chỉnh tề, áo sơ mi tùy tiện khoác trên người, chỉ cài vài chiếc cúc.
Điều này đặt trên người khác có thể có chút ngả ngớn, nhưng ở trên người đàn ông này lại làm giảm bớt đi cảm giác uy nghiêm vốn có. Sắc mặt anh hờ hững, như thể người vừa mới thô bạo điên cuồng không phải là anh.
Tiếng bật lửa vang lên, khói thuốc lượn lờ quanh người đàn ông. Ngón tay thon dài sạch sẽ kẹp điếu thuốc, nhìn đến tai Hứa Duy Chiêu đỏ bừng.
“Đồng nghiệp.” Giọng Hứa Duy Chiêu khàn đặc.
“Không phải là nhắm vào tôi?”
Cô gái ra sức lắc đầu phủ nhận.
Phương Túc Lễ đã lăn lộn nhiều năm trên sàn đấu quyền lực, anh nhìn ra cô gái này không nói dối, cô bị người khác gài bẫy. Ngược lại, chính anh lại tự dưng có được một trận phong hoa tuyết nguyệt.
“Còn định ở đây bao lâu nữa?” Người đàn ông không nhịn được hỏi, ngụ ý là sao còn chưa đi?
“Tôi... tôi có thể đi sao?”
“Ai cản cô?”
Hứa Duy Chiêu vội vàng đứng dậy. Lần đầu nếm trải mưa móc lại là một trận mưa như trút nước, cô có chút đứng không vững, phải vịn vào ghế sofa để giữ bình tĩnh, rồi bước về phía cửa.
“Bước ra khỏi cửa, nhớ đừng nói bất cứ điều gì.”
Người đàn ông sợ cô vì tủi thân mà kể hết mọi chuyện cho người khác, người chịu thiệt thòi cuối cùng vẫn là cô.
“Tôi biết rồi.”
Trong tai Hứa Duy Chiêu, đây vừa là lời đe dọa vừa là lời khuyên răn, nhìn qua cũng biết người này và cô không cùng đẳng cấp.
Chiếc áo khoác đồng phục công sở kia tùy ý vắt ở đó, nhìn là biết chất lượng tinh xảo.
Cửa vừa mở ra, cô chạm mặt ngay với người đang chuẩn bị gõ cửa.
Đó là một người đàn ông trạc tuổi anh, nhìn thấy Hứa Duy Chiêu thì sắc mặt biến đổi khôn lường.
Cô bị chặn lại ở cửa.
Cô gái nhìn người đàn ông trên ghế sofa, anh liền lên tiếng “Cứ để cô ấy đi, cô ấy bị lạc đường.”
Người đàn ông đứng ở cửa lúc này mới nghiêng người, để Hứa Duy Chiêu rời đi.