Chương 18
Phương Túc Lễ không có khẩu vị, nhưng lại rất có hứng thú ngắm nhìn người đối diện đang nhai chậm rãi, má phồng lên trông có vẻ ăn ngon miệng.
Chợt nghĩ đến điều gì đó, anh mở lời “Cô thiếu tiền?” Anh nhớ trong hồ sơ cô nói cha mẹ cô đã ly hôn.
“Thiếu chứ ” Hứa Duy Chiêu trả lời theo phản xạ, nhưng nói xong lại cảm thấy không ổn, bồi thêm một câu “Ai mà chẳng thiếụ..”
“Bạn trai cô đâu?”
“Không có bạn trai...” Phương Túc Lễ cảm thấy lời cô nói bây giờ mới là thật.
Hứa Duy Chiêu trong lòng có chút do dự không biết có nên nói cho người đàn ông đối diện biết tình cảnh khó khăn hiện tại của mình không, nhưng nghĩ lại anh hình như không có nghĩa vụ phải giúp cô.
Nhưng nếu không nói, cô lại cảm thấy thấp thỏm, lo sợ.
“Lãnh đạo, anh quản lý mảng nào vậy?”
“Không quản mảng nào hết. Trước mặt thì xách cặp, sau lưng thì uống rượụ..”
Phương Túc Lễ mỉm cười, thấy cô vẻ mặt mờ mịt, anh nói tiếp “Gặp phải chuyện khó khăn rồi?”
“Không có.” Hứa Duy Chiêu nói như không có chuyện gì.
Cô cũng không quen thân với anh, sao dám làm phiền? Huống hồ lại còn xảy ra chuyện đó nữa
Thấy cô không muốn nói nhiều, bàn tay Phương Túc Lễ đặt trên bàn khẽ dừng lại, ánh mắt biến đổi khôn lường.
Trên đường đưa Hứa Duy Chiêu về, cô tựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi.
Không biết sự đề phòng của cô là không có hay quá yếu ớt, không quen biết gì anh mà cô có thể ngủ say như vậy.
Thảo nào lại bị người ta hạ thuốc. Anh nghiêng đầu nhìn cô, hàng mi dày và đen, sống mũi cao thẳng...
Vành tai cô mượt mà, trơn láng khiến người ta muốn véo thử. Bàn tay Phương Túc Lễ nhanh hơn cả suy nghĩ, trực tiếp làm điều đó.
“Đến nơi rồi.”
“Á Xin lỗi, tôi ngủ quên mất rồi. Cảm ơn anh.” Hứa Duy Chiêu vừa nói vừa định xuống xe.
Phương Túc Lễ kéo cô lại “Số điện thoại cô?” Hứa Duy Chiêu đưa tay cầm điện thoại của anh, nhập số vào.
Người đàn ông dường như vẫn chưa yên tâm, anh bấm gọi thử.
“Đây là số của tôi.”
“Vâng, tạm biệt.”
Hứa Duy Chiêu nói lời tạm biệt, thấy anh ngồi đó với vẻ mặt nhàn nhạt, tay đặt trên vô lăng, cả người toát ra một áp lực vô hình, cô bất giác muốn cúi chào anh một cái.
Trong lúc đi thang máy lên lầu, cô thầm nhẩm tên anh trong đầụ
Phương Túc Lễ có nghĩa là đoan chính, giữ lễ ư? Rất hợp với khí chất của anh.
Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô lên mạng tìm kiếm thông tin của anh. Ảnh nền màu xanh, thư ký thành ủy Giang Châu hiện tại, trước đây thậm chí còn từng làm bí thư huyện ủy Vạn Cát quê cô
Trời ơi Đây đích thị là đại lão rồi
Hứa Duy Chiêu có chút kinh ngạc, có chút sợ hãi vì đã dây dưa với một nhân vật như vậy. Với tuổi này, vị trí này, chắc chắn anh đã kết hôn...
Trong đầu cô thoáng hiện lên cảnh tượng ở Xuân Sơn Cư hôm đó... sự căm ghét đối với Chung Chí Bình ngay lập tức đạt đến cực hạn.
Trên đường về nhà, Phương Túc Lễ nhận được điện thoại của ba mình, Phương Nham.
Phương Nham là Chính ủy quân khu tỉnh. Trong quân đội cấp bậc rõ ràng, tôn ti trật tự nghiêm minh. Ông cũng muốn áp dụng bộ quy tắc này lên vợ và con trai, nhưng tiếc là Phương Túc Lễ chưa bao giờ chịu khuất phục.
Mặc kệ là hôn nhân hay sự nghiệp.
Phương Túc Lễ về đến nhà, được gọi vào thư phòng.
“Con còn muốn thăng tiến nữa không?”