Chương 21
“Chiêu Chiêu, biết chơi cờ không? Cứ để hai bà già này nói chuyện, con qua đây chơi cờ với ông già này đi.”
“Dạ con biết, nhưng kỳ nghệ không tinh thông ạ.”
“Mau đến mau đến.” Ông Phương đã bày sẵn bàn cờ.
Trong phòng khách, bà Diệp và bà Giang nói chuyện vui vẻ, Hứa Duy Chiêu chống cằm nhìn quân cờ của mình bị ông Phương ăn sạch chỉ còn lại Tướng và Xe, trông có vẻ đáng thương.
“Ông Phương, ông cho con hối lại một bước được không ạ? Cho quân Mã của con sống lại.”
“Ha ha ha... Người trẻ phải biết chịu thua chứ.”
“Vậy chơi xong ván này con không chơi nữa đâụ”
Sau vài ván cờ, hai ông cháu đã trở nên thân thiết. Ông Phương khiến Hứa Duy Chiêu nhớ đến ông ngoại mình, tiếc là ông ngoại đã qua đời sớm.
“Được được được Cho con hối lại ”
“Cảm ơn ông Phương.” Hứa Duy Chiêu cười như một con cáo nhỏ, vội vàng đặt quân Mã về vị trí cũ.
“Lão Diệp Chiêu Chiêu nhà bà thật xinh đẹp, đã có người yêu chưa?”
“Chưa.”
“Bà biết à?”
“Con bé có chuyện gì cũng kể với tôi.”
“Ê ê, hay là chúng ta kết thông gia đi. Cháu trai lớn nhà tôi chưa kết hôn...”
“Giang Bình Bình, bà nói gì thế? Cháu trai lớn nhà bà cũng phải ngoài 40 rồi chứ, còn chưa kết hôn à?”
“Hôm qua tôi còn nói với ông nhà đây. Haizz, nhắc đến lại thấy phiền.”
“Chiêu Chiêu nhà tôi mới 25 tuổi, bà đừng có mà mơ.” Bà Diệp từ chối thẳng thừng không chút do dự.
“Nó chưa đến 40, là 36 tuổi. Hơn mười tuổi thì cũng được mà...” Bà Giang nói có chút chột dạ.
“Gần như cách một thế hệ rồi, nhà bà muốn tìm loại nào mà chẳng được? Đừng có mà bày trò.”
Thấy bà Diệp phản đối gay gắt, bà Giang cũng không tiện nói gì thêm. Chiêu Chiêu xinh đẹp như vậy, công việc lại đàng hoàng... Cách cháu trai mình đến mười một tuổi, quả thực không thích hợp.
Phương Túc Lễ đang lái xe bỗng hắt hơi một cái. Anh đã lâu không về thăm hai người già, hôm nay có thời gian rảnh nên anh đến. Chiếc xe trực tiếp lái vào khu nhà ở gia đình quân nhân mà không gặp bất kỳ sự cản trở nào.
Biệt thự quân khụ
Vừa bước vào, Phương Túc Lễ đã cảm nhận được không khí khác hẳn mọi khi, không còn vẻ lạnh lẽo nữa.
Dì giúp việc trong nhà thấy anh liền nhận lấy chiếc áo khoác anh vừa cởi ra.
“Bà nội.”
“Túc Lễ về rồi Đây là bà Diệp, đến Giang Châu thăm cháu ngoại.”
Phương Túc Lễ cười chào hỏi xã giao hai câụ Vô tình quay sang thấy ông nội mình đang chơi cờ với một cô gái ở sảnh phụ.
Cô gái đó không ai khác chính là Hứa Duy Chiêụ Ánh mắt anh lập tức dừng lại, rồi đi thẳng về phía đó. Một già một trẻ đang đăm chiêu suy nghĩ nước cờ.
“Ông nội.”
Hai người nghe tiếng đều nhìn về phía anh.
Trên mặt Hứa Duy Chiêu thoáng qua quá nhiều cảm xúc, đều bị Phương Túc Lễ thu hết vào mắt. Quân cờ Tượng trên tay cô cũng rơi vào bàn cờ, tiếng động không lớn nhưng vang vọng như sét đánh bên tai.
“Chiêu Chiêu, sao lại bị nó dọa sợ thế?”
“Không có ” Hứa Duy Chiêu nhặt quân cờ lên, giấu đi sự kinh ngạc, gượng cười.
“Khó khăn lắm con mới nhớ về thăm hai ông bà già này. Ngồi đi... Đây là Chiêu Chiêu, cháu ngoại của bà Diệp.”
Ông Phương tức tối vì cháu trai mình không chịu kết hôn, nói móc một câu, nhưng khi quay sang nhìn Hứa Duy Chiêu lại cười tủm tỉm.