⬅ Trước Tiếp ➡

Phương Túc Lễ cau mày, lại nghe thấy bà nội mình nói “Túc Lễ à, nếu con trẻ hơn vài tuổi thì tốt quá.”
“Bà nói sao ạ?”
“Con nhìn Chiêu Chiêu xem, tướng mạo tốt, tính cách tốt, chỉ là cách con quá nhiều tuổi...”
“Cô ấy chê con già?” Lông mày Phương Túc Lễ nhíu chặt hơn.
“Cũng không hẳn là vậy... À mà, ba con không phải nói có con gái của một đồng đội cũ nhỏ hơn con vài tuổi, làm việc trong quân khu sao, con không đi gặp à?”
“Con không rảnh.”
“Hôm nay sao lại có thời gian rảnh về nhà?”
“Lát nữa con phải đi rồi.”
Bà Giang thở dài... Bà không biết trước khi mình đi liệu có còn được thấy đứa cháu trai mà bà đã nuôi lớn từ nhỏ này kết hôn không.
Cho dù sự nghiệp của anh hiện tại thuận lợi, nhưng việc chưa kết hôn luôn là gút mắc trong lòng ông bà.
Người hiểu chuyện thì nói anh đặt sự nghiệp lên hàng đầu, kẻ không hiểu chuyện còn không biết sẽ thêu dệt ra những gì về anh.
“Thôi được rồi Chúng ta không thể nói nổi con, chỉ là Túc Lễ, ông bà không biết còn sống được bao lâụ..”
“Bà nội, bà nói gì thế? Ông bà đều phải trường thọ trăm tuổi chứ.” Phương Túc Lễ ngắt lời bà.
“Cho dù sống được trăm tuổi, cũng bị con làm cho giảm mất 10 năm.” Bà Giang cười mắng.
Phương Túc Lễ ở lại dỗ dành bà cụ một lúc, sau đó nhận một cuộc điện thoại rồi ra ngoài.
“Chiêu Chiêu, sao lại vội vàng về vậy?” Về đến nhà, bà Diệp hỏi.
“Con không quen ở nhà người khác.”
“Cái con bé này... Bà đi ngủ một lát, cháu muốn đi trường học thì cứ đi đi.”
“Không cần đi nữa đâu ạ...” Hứa Duy Chiêu cười tinh nghịch.
Bà Diệp cưng chiều vỗ nhẹ vào cô, có chút bất đắc dĩ.
Phương Túc Lễ nhận điện thoại của lãnh đạo liền đi làm thêm giờ. Việc họp hành ở văn phòng thành ủy là chuyện thường tình, làm thêm giờ cũng vậy.
Cuộc họp dài dòng kết thúc, trời bên ngoài đã tối đen.
Phương Túc Lễ đặt tài liệu xuống, châm một điếu thuốc. Nghĩ đến Hứa Duy Chiêu mà anh thấy ở khu nhà quân nhân hôm nay, ánh mắt cô lảng tránh, quả nhiên còn nhỏ tuổi không giấu được chuyện trong lòng.
Nói đến nhỏ tuổi, anh lại nhớ đến lời bà cụ nói hôm nay, rằng anh hơn cô mười mấy tuổi, không hợp.
Không hợp chỗ nào? Về mặt kia chẳng phải rất hợp sao. Người đàn ông nhả ra một vòng khói, vẻ mặt mờ mịt khó đoán.
Bà Diệp đã về nhà, Hứa Duy Chiêu buồn bã ở ga tàu cao tốc một lúc, thất thểu bước ra khỏi cổng vào, bóng lưng cô như viết rõ hai chữ cô đơn.
Gần kề Tết Dương lịch, không lâu nữa là đến đợt cao điểm du xuân. Phương Túc Lễ được bí thư sắp xếp đến ga tàu cao tốc thị sát công việc.
Anh không ngờ lại chạm mặt Hứa Duy Chiêu ở ga tàụ Rõ ràng cô không cao lắm, chỉ là khuôn mặt xinh đẹp, nhưng lại dễ dàng thu hút ánh nhìn của anh giữa đám đông.
Vẻ mặt có chút đáng thương đó khiến anh nhớ đến dáng vẻ cô mắt đẫm lệ sau chuyện đêm hôm đó. Cổ họng người đàn ông lại nóng lên.
Sảnh chờ khá đông người, một nhóm lãnh đạo ở đây trông rất nổi bật, Phương Túc Lễ và đoàn người không nán lại quá lâu, họ đi đến phòng họp của trung tâm điều hành tàu cao tốc.
Các phụ trách viên của ga tàu cao tốc báo cáo công việc, cũng như các biện pháp đối phó với những tình huống khẩn cấp sắp tới.


⬅ Trước Tiếp ➡