Vì Tả Thứ, Thịnh Kiều Di cả buổi đều thất thần, cũng may sự nhiệt tình của hiệu trưởng, thầy giáo, đều chủ yếu đặt trên người Lục Anh Thờ, nhiệm vụ của nàng là chỉ cần gật đầu là xong.
“Cháu gái nhỏ” của Hội trưởng Phổ Hoa thương hội, nhìn qua có vẽ đắc giá, kỳ thật tất cả mọi người biết sự thật bên trong
Khung cảnh lạ lẫm, những gương mặt xa lạ, trong lòng Thịnh Kiều Di vui sướng lại mờ mịt, thẳng đến khi tan học vẫn còn cảm thấy không chân thật.
Mới ra khỏi cổng trường, liền nhìn thấy người đàn ông cao lớn vẫy tay với nàng, “Tiểu muội.”
Tả Thứ dựa vào một chiếc xe hơi màu đen, đứng ở bên đường, thoả mái tự tại tựa như cả con phố đều là của hắn.
Ngoài hình của hắn vốn đã rất thu hút, khí chất ngang tàn bất cần khiến các nữ sinh xung quanh không khỏi trộm ghé mắt.
“Nhị ca, sao anh lại tới đây?”
Thịnh Kiều Di liếc nhìn vào trong xe, ghế lái trống trơn, trong lòng cũng trống rỗng theo. Nếu không có tài xế, đồng nghĩa với việc cả hai sẽ đơn độc trên xe suốt cả đoạn trên đường.
“Trong nhà rất nhàm chán, không bằng tới đón em.”
Tả Thứ mở cửa xe, một tay giúp nàng che đầu, rất lịch lãm.
Ngoan ngoãn ngồi vào trong, Thịnh Kiều Di ngẩng đầu nhìn hắn cười cảm ơn, “Cảm ơn nhị ca.”
Tả Thứ đương nhiên biết nàng chỉ là đang diễn trò, cũng không vạch trần, nén xuống lửa giận trong ngực, mỉm cười đáp lại, “Tiểu muội tại sao lại khách khí như vậy, trước kia, không phải anh cũng thường xuyên lái xe đưa em đi chơi sao, chỉ mới một năm không gặp, đã xa lạ như vậy.”
“Đương nhiên nhớ rõ, nhị ca vẫn luôn yêu thương em nhất.”
Tả Thứ cười cười không tiếp tục dây dưa về chủ đề này nữa, trực tiếp hỏi về chuyện trường học.
“Thế nào, đã lâu không tới trường như vậy, có quen không?”
“Có chút khẩn trương, nhưng thầy giáo đối với em rất tốt.”
“Bạn bè thì sao? Dễ hoà đồng chứ?”
“Tốt, mọi người đều rất tốt.”
Thịnh Kiều Di một lòng đề phòng hắn, hơn nữa hôm nay nàng thật sự mơ màng hồ đồ, nói lui nói tới vẫn là một câu nói: Lão sư rất tốt, bạn bè rất tốt, cái gì cũng thật tốt.
Những lời chất vấn châm chọc mà nàng sợ hãi cũng không xảy ra, nam nhân chuyên tâm lái xe, hỏi về trường học xong, lại hỏi nàng gần đây ăn gì, chơi cái gì, bình thản ấm áp, phảng phất như thể quay trở lại khoảng thời gian tốt đẹp trước đây
Thịnh Kiều Di nghi hoặc, chẳng lẽ... nàng chỉ là tự mình dọa mình, Tả Thứ kỳ thật hoàn toàn không biết gì về những trù tính của nàng?
Lần này trở về thái độ đối với nàng ân cầm như vậy, phải chăng là đang chủ động cho nàng bậc thang đi xuống?
Thần kinh căng thẳng suốt một ngày bỗng nhiên được thả lỏng, Thịnh Kiều Di nghĩ, nếu Hạ Diễn thực sự giữ Tả Thứ tại Thượng Hải, nàng chẳng phải sẽ tiếp tục ở cùng vị nhị ca này sao.
Vì chúc mừng Tả Thứ trở về nhà cùng Thịnh Kiều Di nhập học, bữa tối hôm nay cực kỳ phong phú. Sau khi trả lời một số dò hỏi của Hạ Diễn, Thịnh Kiều Di chủ động gắp cá hấp Tả Thứ
“Nhị ca, ăn cá đi, em nhớ rõ anh thích ăn cá nhất.”
Khóe môi Tả Thứ hơi hơi kéo lên ý cười, một ngụm nuốt vào, “Cảm ơn tiểu muội, không ngờ em vẫn còn nhớ rõ nhu
vậy
Từ đây, nàng cũng phần nào yên tâm một chút.
Ăn xong bữa tối, ai nấy trở về phòng của mình, Thịnh Kiều Di lục tung mọi thứ, cố gắng tìm một chút quà cáp mang đến cho Tả Thứ. Nhưng lại chẳng tìm được món quà gì phù hợp.
Đang lúc ưu sầu, Hương Thảo mang đến sữa bò.
Một ý nghĩ chợt loé lên.
Nàng sao có thể quên Tả Thứ rất thích sữa bò chứ! Lúc trước, khi quan hệ hai người vẫn còn thân thiết, hầu như mỗi buổi tối hắn đều đến đây chiếm hết nửa ly sữa của nàng.
Quà tặng tuy nhỏ, nhưng tâm ý dạt dào, cũng ngầm tỏ vẻ nàng vẫn chưa quên hắn.
Hiu hiu xin lỗi mn vì đã không thể up mỗi ngày mỗi ít như đã nói. Cảm ơn bạn LittleLily đã donate cho mình Ở ngại quá hu hu><