⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Mạt mặc vào một bộ nội y ren màu lam nhạt, sau khi mặc xong cảm thấy hình như vẫn còn hai sợi dây đan chéo ở sau lưng, cô nghi hoặc hỏi một tiếng, sau đó cầm dây áo nhỏ cố gắng cài vào sau lưng, thật vất vả mới cài được một bên, nhưng bên còn lại gặp khó khăn tiếp.
Nghe thấy tiếng Hạ Mạt lẩm bẩm, nhân viên ở bên ngoài hỏi “Có cần giúp không ạ?”
Hạ Mạt vội vàng từ chối “Không, không cần đâụ”
Nhưng càng vội, càng không cài được.
“Tiểu thư, hay là để vị tiên sinh này vào giúp cô nhé?” Nhân viên hỏi thêm.
Hạ Mạt đang quay lưng lại phía cửa cửa, còn chưa kịp từ chối thì Chu Cẩn Nghiêu đã ấn tay nắm cửa bước vào.
Không gian trong phòng thử đồ cũng không lớn, thân hình cao lớn của anh vừa đứng vào bên trong, không gian nhất thời bỗng chật chội.
Chu Cẩn Nghiêu vén mái tóc dài mềm mại sau lưng Hạ Mạt lên, lộ ra đầu vai trắng nõn của cô, sau đó lại cầm lấy dây áo trong tay cô, thấp giọng hỏi “Cài ở đâu?”
“Có... có móc kim loại, cài giống như bên kia.” Hạ Mạt căng thẳng đáp.
Người đàn ông nhanh chóng cài xong dây áo, nhưng nhìn những dây buộc phức tạp trên nội y, anh lại cau mày.
“Mấy dây ruy băng này để làm gì?”
“Cái đó không cần cài, tôi buộc xong rồi, chỉ cần cài dây áo là được...”
Lời vừa dứt, dây áo vừa cài xong đã bị đầu ngón tay anh kéo ra. Anh còn kéo đứt luôn cả dây áo mà cô mất rất lâu mới cài được.
“Bỏ đi, chiếc này không cần, khó cởi.”
“...”
Cuối cùng, những bộ nội y mà nhân viên mang vào phòng thử đồ, Chu Cẩn Nghiêu đều để Hạ Mạt thử trước mặt anh.
Hạ Mạt ngượng ngùng không dám nhìn mình trong gương, đành phải dời tầm mắt sang chiếc ghế đẩu bên cạnh, nơi đặt những bộ nội y bị Chu Cẩn Nghiêu chê là "khó cởi".
Hai tay cô xấu hổ che ở trước ngực, mi dài run rẩy, nhỏ giọng nói “Chỉ… chỉ cần hai bộ là đủ rồi...”
Lúc này trên người Hạ Mạt chỉ mặc một bộ nội y lụa mỏng màu đen, màu đen như mực lại giao thoa với da thịt trắng như tuyết, hình thành sự tương phản rất lớn, Chu Cẩn Nghiêu nhìn trong chốc lát, cũng cảm giác được yết hầu mình có chút ngứa ngáy, hơn nữa cỗ ngứa ngáy này còn bắt đầu lan tràn khắp toàn thân.
Anh bỗng nhớ lại khóe mắt phiếm hồng đầy tủi thân của cô trên xe.
Lần đầu tiên, Chu Cẩn Nghiêu đưa tay lên ấn mi tâm mình, bất đắc dĩ nói "Tôi ở bên ngoài chờ em."
Nhìn anh rời khỏi phòng thay đồ, Hạ Mạt tất nhiên thấy nhẹ nhõm hơn, rất nhanh đã thay xong quần áo, ôm những nội y còn lại đi ra ngoài.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng thử đồ, cô đã thấy nhân viên đang hào hứng chỉ vào một bộ đồ phong cách táo bạo trên người ma nơ canh, còn vô cùng nhiệt tình giới thiệu cho Chu Cẩn Nghiêụ
Thấy Hạ Mạt đi ra, nhân viên bán hàng hào hứng hỏi "Tiểu thư, cô gầy như vậy, bình thường hẳn là mặc quần áo size S phải không?"
"Vị tiên sinh vừa rồi bảo lấy cả bộ đồ trên ma nơ canh cho cô nữa.”
“...”
Hạ Mạt nhìn bộ đồ làm cho người ta đỏ mặt tim đập kia, định mở miệng từ chối thì điện thoại của Chu Cẩn Nghiêu vang lên.
Anh nhận điện thoại, nghe một hồi, đầu mày dần nhíu chặt.
Lời từ chối của Hạ Mạt lập tức nghẹn trong cổ họng.
Lúc này, cô làm sao dám mở miệng.
Nhân viên bán hàng thì ngược lại, không muốn buông tha một khách hàng lớn khó mà có được như vậy, vừa thấy Chu Cẩn Nghiêu cúp máy đã nóng lòng giới thiệu với anh thêm nhiều kiểu dáng còn nóng mắt hơn nữa.
Hạ Mạt từ không dám mở miệng đã biến thành cạn lời, Chu Cẩn Nghiêu thì chỉ khẽ gật đầu, ngữ khí bình tĩnh "Được, gói tất cả lại đi.”
Trên đường trở về, Hạ Mạt hơi bất an nắm chặt góc áo, cô không ngốc, từ sau khi Chu Cẩn Nghiêu nhận xong cuộc gọi kia, sắc mặt anh không có quá nhiều thay đổi, nhưng cũng không nói lời nào nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡