Thật ra anh không muốn hút thuốc, chỉ là muốn dùng nó để che đi cảm giác bực bội trong lòng.
Nhìn Hạ Mạt run rẩy cầm bát, dáng vẻ sợ hãi trước mặt anh, anh không khỏi nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua.
Anh đã theo Thang Bính Khôn hơn bốn năm, thời gian không dài, nhưng đủ để nhận được sự tín nhiệm từ ông ta.
Thang Bính Khôn nắm trong tay vài tuyến đường vận chuyển ma túy quan trọng từ Thái Lan sang Trung Quốc, mỗi năm lượng ma túy qua tay ông ta phải tính bằng tấn. Hiện tại, mức độ trọng dụng của Thang Bính Khôn dành cho anh đã vượt qua đứa em vợ của mình là Nhu Khang.
Nhưng ông ta coi trọng anh, là vì nhìn trúng anh sẽ không vì tiền tài, ma túy hay phụ nữ mà bán đứng ông ta, nhưng đây cũng là điều mà Thang Bính Khôn lo lắng nhất.
Vì anh không say mê cờ bạc hay phụ nữ, càng không dính vào ma túy như những thủ hạ khác của ông ta nên mới càng khó nắm bắt.
Chu Cẩn Nghiêu giống như đối với thứ gì cũng không có hứng thú, mà điều này có nghĩa là Thang Bính Khôn sẽ không nắm được nhược điểm nào của anh, không khống chế được anh.
Một khi anh quyết định rời đi, đối với ông ta mà nói, sẽ là một tổn thất rất lớn, thậm chí có thể mang đến đả kích trí mạng.
Chu Cẩn Nghiêu cũng rõ, việc Thang Bính Khôn bỏ một số tiền lớn để mua Hạ Mạt từ tay bọn buôn người về cho anh, bề ngoài là phần thưởng vì anh đã giúp ông ta hoàn thành một phi vụ lớn. Nhưng trên thực tế, là muốn dùng cô gái Trung Quốc xinh đẹp này để thăm dò anh.
Nếu như anh vẫn giống như trước kia, không chút động lòng, khả năng cao sẽ bị Thang Bính Khôn loại bỏ khỏi danh sách thủ hạ tín nhiệm.
Anh cần biểu hiện ra đủ sự thích thú đối với cô gái Trung Quốc này, để Thang Bính Khôn nghĩ đã nắm nhược điểm của anh, sau đó khống chế anh bán mạng cho ông ta.
Chuyện này, Chu Cẩn Nghiêu dĩ nhiên có thể làm được, chẳng qua vì vậy mà liên lụy tới một cô gái vô tội khiến anh rất buồn bực.
Anh cũng biết nếu mình không giữ cô lại, rất có khả năng cô sẽ bị đưa tới một nơi khác còn tồi tệ hơn. Nhưng điều quan trọng là, chính anh trong đêm qua cũng mất kiềm chế.
Ham muốn nguyên thủy của đàn ông, chết tiệt thật.
Chu Cẩn Nghiêu gạt điếu thuốc lên tủ thấp, trong lòng cũng có chút bội phục Thang Bính Khôn.
Người này, thực sự nhìn thấu bản chất của con người. Chu Cẩn Nghiêu nhớ lại câu mà ông ta từng nói với anh “Con người mãi mãi không thể chiến thắng được du͙c vọng của mình, chỉ có thể bị nó chi phối không ngừng mà thôi.”
Những lời này, phát ra từ miệng của một tên thủ lĩnh tập đoàn buôn bán ma túy, chưa từng học hành đàng hoàng mà nói, vừa hợp lý lại vừa buồn cười.
Hạ Mạt không biết những suy nghĩ phức tạp trong lòng Chu Cẩn Nghiêu, vừa nảy cô không có cảm giác thèm ăn thật nhưng lúc này thì đã đói muốn chết, cô ăn hơn nửa bát cháo, bánh quẩy nhỏ trong đĩa cũng đã bị cô ăn sạch.
Ban đầu Hạ Mạt định ăn chậm một chút, trì hoãn chuyện có thể xảy ra tiếp theo, nhưng lúc ngửi được mùi cháo thịt kia, những ý nghĩ này đều bị cô vứt ra sau đầụ
Bên này thấy Hạ Mạt đã ăn xong, Chu Cẩn Nghiêu đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
Hạ Mạt có chút sợ hãi co rụt chân lại, môi nhỏ cắn chặt, sợ sệt nhìn anh.
“Nơi này là Chiang Mai, Thái Lan.”
“Đi theo tôi, sau này ở đây sẽ không có ai dám ức hiếp em.”
Lời nói của Chu Cẩn Nghiêu vừa khiến Hạ Mạt kinh ngạc, cũng xác nhận suy đoán trong lòng cô. Quả nhiên, trong vòng chưa đầy hai ngày, những kẻ buôn người đã đưa cô từ Bắc xuống Nam, vượt qua hai quốc gia.
Trái tim thiếu nữ cứ thế dần dần trầm xuống.
Thấy Hạ Mạt không nói nào, chỉ im lặng cúi đầu, Chu Cẩn Nghiêu lần đầu tiên cảm thấy do dự, lại mở lời “Sau này, tôi sẽ không động vào em nữa."