⬅ Trước Tiếp ➡
Chưa kịp lên tiếng, người trước mặt đã đẩy một cô gái khác đến trước mặt anh.
Minh Đạt dừng lại, cô gái trước mặt, chính là con chim nhỏ đã trộm hoa huệ đêm qua.
"Chào anh, anh muốn uống gì ạ?"
Nhìn kỹ hơn, làn da của cô trắng nõn đến mức trong suốt, trên da còn có vài sợi lông tơ non nớt, khuôn mặt còn hơi ngây thơ, trông có vẻ còn nhỏ tuổi.
Trong đôi mắt dường như có chút sợ hãi, nhưng cô giấu rất tốt.
Giọng nói của cô rất bình tĩnh, không run rẩy, ngay cả nụ cười trên môi cũng rất chuẩn mực.
Cô có một nốt ruồi nhỏ ở khóe miệng bên phải.
Sự chú ý của Minh Đạt hơi lệch, ánh mắt không thể rời khỏi khuôn mặt của cô, chỉ cảm thấy nốt ruồi đó... rất muốn được chạm vào.
Minh Đạt là người như thế nào, ở thành phố này, anh ta ngang ngược, nổi tiếng là thích kích thích, không sợ chết.
Trong cuộc đời anh ấy không có hai chữ kiên nhẫn.
Vì vậy, anh ấy đã trực tiếp chạm vào.
Mềm mại, ấm áp, và đàn hồi.
Những nhân viên khác phát ra tiếng thở dài.
Cô gái bị anh chạm vào mặt, đồng tử giãn ra, rõ ràng đã bị dọa sợ, nhưng trên khuôn mặt lại chỉ lộ ra một chút vẻ bối rối.
Cô nghiêng đầu, né tránh ngón tay của anh, nói như không hiểu: "Quý khách, thực đơn ở đây ạ."
Cô giơ tấm thực đơn minh họa đầy màu sắc.
Thực đơn sặc sỡ làm Minh Đạt đau mắt, thậm chí che khuất khuôn mặt của cô.
Minh Đạt không vui.
Cô gái lại lên tiếng, giọng vẫn nhẹ nhàng, không chút giận dữ: “Nếu anh không biết gọi món gì, anh có muốn thử món mới của cửa hàng chúng tôi là trà sữa bánh kem dưa hấu, trân châu, dừa không?”
Ngón tay thon dài trắng nõn của cô di chuyển xuống thực đơn, lộ ra nửa khuôn mặt, đôi mắt cười như dòng suối trong vắt ở vùng núi sâu, nhìn thoáng qua một cái, làm cho người ta cảm thấy nóng ran toàn thân tan biến.
Minh Đạt vô thức nuốt nước bọt, họng co giật, trong lòng nảy sinh một ham muốn khó hiểu.
Cô ấy trông rất ngon miệng.
"Được."
Minh Đạt trả lời.
Thanh toán 20 k, chờ một lát, cô ấy cầm một ly đồ uống màu hồng nhạt, giống như cháo, đến trước mặt anh.
"anh có uống luôn không?"
Cô ấy hỏi với một nụ cười, nụ cười chuẩn mực và ngọt ngào.
Minh Đạt miễn cưỡng kiềm chế tay mình, gật đầu một cách thờ ơ.
Anh nhìn thấy ngón tay thon dài trắng nõn của cô ấy bóc lớp ni lông của ống hút, tay phải cầm đầu ống hút còn bọc nhựa, giơ cao lên, dùng sức đâm thủng nắp ly nhựa của ly trà sữa.
"Bốp!"
Tim anh, vào buổi chiều mùa hè oi bức và nhàm chán này, đột nhiên bị mũi tên mà cô ấy bắn ra đâm trúng.
Ly trà sữa không ngon.
Vừa chua vừa ngọt, tràn ngập hương vị của những sản phẩm bán thành phẩm được sản xuất hàng loạt.
Minh Đạt uống một ngụm, cau mày nhìn món đồ uống này.
Có lẽ vì vẻ mặt khó chịu của anh ấy khi đứng trước quầy bar quá đáng sợ, đồng nghiệp của cô ấy lại đẩy cô ra.
"Không hợp khẩu vị sao?"
Cô ấy đứng trước mặt anh, ngẩng đầu hỏi anh, lần này trong mắt cô không còn sự sợ hãi, chỉ có chút nụ cười, vẫn không có chút giận dữ nào.
"Không ngon."
Minh Đạt thẳng thắn đưa ra nhận xét.

⬅ Trước Tiếp ➡