Theo bản năng, Giang Ly muốn lùi lại vài bước, chiếc váy hôm nay là đồ đại diện đặc biệt của thương hiệu, chỉ hai ngày nữa cô phải gửi trả lại, không thể để nó bị bẩn. Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, chất lỏng trong ly sâm banh đã hắt lên ngực cô.
Ngay lập tức, gương mặt của cô gái nhỏ cứng đờ. Giang Ly nhíu mày, cúi xuống nhìn vết ướt trước ngực, sắc mặt tối sầm lại. Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, hỏi một cách bình tĩnh
"Cô tên gì?"
Những người xung quanh bắt đầu chú ý, ánh mắt họ như đang xem một vở kịch hấp dẫn. Ai cũng biết Giang Ly là "cục cưng" của Tiêu tổng, được anh độc sủng. Một người mới dám gây chuyện với cô, sự nghiệp chắc chắn coi như chấm dứt.
Sự việc bất ngờ khiến cô gái nhỏ có phần tỉnh rượu, khuôn mặt lúng túng, môi cắn chặt đến trắng bệch
"Chị Ly Ly, em tên là Tần Yểu Yểụ"
Tần Yểu Yểu? Giang Ly nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố đè nén cảm xúc, rồi nhẹ nhàng nói
"Được rồi. Cô..."
Cô chưa kịp nói hết thì bỗng nhiên sảnh khách sạn trở nên ồn ào. Một giọng nói lạnh lùng nhưng trong trẻo vang lên từ phía sau
"Tần Yểu Yểụ"
Giọng nói của Tiêu Nghiễn Chi vang lên phía sau lưng Giang Ly. Cô nhận ra trong giọng điệu lạnh lùng đó lại có chút dịu dàng, hiếm hoi.
"Lại đây."
Tần Yểu Yểu hít hít mũi, đôi mắt sưng đỏ, như thể vừa phải chịu đựng một nỗi ấm ức lớn. Cô vội vàng bước đến bên cạnh Tiêu Nghiễn Chi, cúi đầu thật thấp, không dám nhìn Giang Ly.
Giang Ly quay người lại, ánh mắt dõi theo người đàn ông cao lớn ấy. Sự xuất hiện của anh luôn là tâm điểm, từng động tác nhỏ nhặt của anh đều toát lên khí chất của một quý tộc nhưng giọng nói lại đầy xa cách.
Tiêu Nghiễn Chi liếc nhìn Giang Ly, lạnh lùng nói
"Giang Ly, đừng bắt nạt cô ấy."
"Giang Ly, đừng bắt nạt cô ấy "
Trong khoảnh khắc, tiếng ồn ào trong sảnh tiệc chợt lắng xuống. Giang Ly vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như trước. Khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên người cô gái nhỏ đang đứng cạnh Tiêu Nghiễn Chi.
Vẻ mặt Giang Ly không có lấy một chút cảm xúc, không vui cũng chẳng buồn. Trái lại, vành mắt của Tần Yểu Yểu càng đỏ hơn. Cô ta nắm chặt hai tay bên người, trông như đang chịu oan ức nhưng vẫn do dự chưa nói thành lời.
"Tiêu tổng, anh hiểu lầm rồi. Là em muốn chào hỏi chị Ly Ly nhưng không may làm đổ rượu lên người chị ấy..." Cô ta nói với giọng điệu rụt rè nhưng vẫn cố gắng lấy dũng khí nhận lỗi. Giọng cô nhỏ nhẹ, tay chân luống cuống, như thể đang vô cùng bối rối.
Lông mày Tiêu Nghiễn Chi dần giãn ra, cảm giác lạnh lùng khi nãy cũng tan đi một chút. Anh vỗ nhẹ vai Tần Yểu Yểu, giọng điệu bình thản nhưng mang theo chút ôn nhu
"Đừng căng thẳng, thả lỏng một chút. Cô ấy sẽ không trách cô đâụ"
Rõ ràng người bị hắt rượu là Giang Ly nhưng anh lại thay mặt cô ấy nói rằng sẽ không trách?
"Giang Ly, đi theo tôi "
Khi nói chuyện với Giang Ly, giọng Tiêu Nghiễn Chi lập tức trở lại vẻ lạnh lùng và uy nghiêm thường thấy. Mọi người xung quanh chứng kiến cảnh này, không khỏi bắt đầu suy đoán. Có lẽ, sự sủng ái mà Tiêu Nghiễn Chi dành cho Giang Ly sắp chuyển hướng.
...