Chương 2
Các cô đều chưa từng yêu đương càng không cần nói đến chuyện thuê phòng khách sạn. Bởi vậy Trương Nhược Chanh bát quái là việc của bát quái, nhưng đối với tin tức Tô Văn nhanh như vậy liền cùng Khúc Ức Hành lên giường vẫn có chút nửa tin nửa ngờ.
Nhưng mà Kiều Tê biết đây là sự thật.
Cô đã từng một lần phát hiện ra, từ đó về sau không ngừng rình coi cảnh tượng Khúc Ức Hành và Tô Văn thân thiết.
Hình ảnh kia không biết hoạt sắc sinh hương nhường nào .
==================
Ngày đầu tiên vào đại học A, Kiều Tê đã nhất kiến chung tình với Khúc Ức Hành.
Ngày đó, Kiều Tê mặc quần áo thể dục dài rộng, cúi đầu bước đi vội vàng chạy tới sân vận động giành cho tân sinh viên, khi đi qua sân bóng rổ bỗng nhiên nghe được phía sau có người hô "Cẩn thận "
Kiều Tê chưa kịp quay đầu lại, ngay sau đó đã bị kéo vào trong một lồng ngực tràn ngập hơi thở nam tính.
Khúc Ức Hành bảo vệ Kiều Tê, chặn đứng quả bóng rổ đang bay về phía cô, ném trở về phía các nam sinh đang đứng trong sân bóng.
"Hôm nay là ngày tân sinh viên nhập học, các cậu đi chỗ khác chơi bóng đi."
"Dạ......"
Các nam sinh liền ôm bóng rổ tứ tán rời đi, Khúc Ức Hành cúi đầu nhìn về phía nữ sinh trong lồng ngực mình hỏi "Không có việc gì chứ?"
Tứ chi của Kiều Tê đều cứng đờ, trong đầu cô trống rỗng.
Thân thể cô vốn cực kì nhạy cảm hiện tại phía sau lưng đang kề sát với một người khác phái xa lạ, cảm nhận được hơi ấm không ngừng cuồn cuộn truyền tới từ phía sau, mỗi lỗ chân lông trên người Kiều Tê đều gào thét chói tai.
Khúc Ức Hành chỉ nghĩ cô đang sợ hãi, buông cô ra hỏi lại một lần nữa.
Kiều Tê nhìn chằm chằm mũi chân của nam sinh, đầu cũng không dám ngẩng lên, ngập ngừng xin lỗi sau đó chuẩn bị rời đi, lại nghe đối phương hỏi "Bạn học bạn là sinh viên năm nhất à?"
Kiều Tê vẫn duy trì tư thế cúi đầu, gật gật.
"Bạn học ở khoa nào ?"
"Máy tính......"
"À." Khúc Ức Hành lấy kẹp tài liệu trong tay cô nhìn nhìn, nói
"Thật trùng hợp, tôi cũng ở khoa máy tính."
Kiều Tê nhìn theo cái kẹp của chính mình bị cướp mà ngẩng đầu, rốt cuộc thấy được bộ dáng của người trước mặt. Nam sinh này lớn lên thật đẹp, mặt mày thư sinh, mũi cao thẳng, anh cười ôn nhu, nói với Kiều Tê "Tôi tên là Khúc Ức Hành, là học trưởng của bạn, bạn có thể đi theo tôi."
Kiều Tê không thể tự hỏi, chỉ đành nhắm mắt đi theo Khúc Ức Hành, trong không gian dường như còn có thể nghe thấy trên người lây dính hương vị của Khúc Ức Hành.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy nam sinh như Khúc Ức Hành, khiến cho cả người cô như tắm mình trong gió xuân.
Đến chỗ báo danh của khoa máy tính, Kiều Tê một bên đăng ký thông tin, một bên phân tâm nghe Khúc Ức Hành cùng mọi người xung quanh nói chuyện chọc cười, thế mới biết bọn họ đều là thành viên của Hội sinh viên học năm 2, hôm nay tới bên này phụ trách đón tân sinh viên.
Cô điền xong tư liệu, trước khi đi lại nhìn theo bóng dáng của Khúc Ức Hành, nhưng lúc này Khúc Ức Hành đã không rảnh bận tâm đến cô.
Cho dù trước đó cô và Khúc Ức Hành có một bắt đầu tựa như phim thần tượng, nhưng Kiều Tê biết rõ ràng cô không phải là nữ chính trong truyện xưa. Khúc Ức Hành ôn nhu không ai không biết, cô cũng không phải là trường hợp đặc biệt.
Nhưng Kiều Tê khó tránh khỏi sẽ suy nghĩ, rốt cuộc nữ sinh như thế nào mới có tư cách đứng bên cạnh anh.