Rơi Vào Vòng Tay
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡

"Ai nha, các học tỷ chỗ hội Bí thư chắc chắn thích người giống như cậu, nữ sinh ngoan ngoãn hiền lành, nhìn qua liền biết sẽ không cùng các chị ấy tranh đoạt Khúc Ức Hành."
Kiều Tê nghĩ thầm, mình thật ra cũng muốn tranh giành nhưng sẽ không tranh.
Tuy nói như thế, nhưng số người báo danh vẫn rất nhiều, khi Kiều Tê đứng ở trong đội ngũ chờ phỏng vấn cũng không ôm hy vọng nhiều, cô chỉ muốn mượn cơ hội này lại nói chuyện cùng Khúc Ức Hành.
Mà khi đến phiên cô phỏng vấn Khúc Ức Hành chỉ là việc công xử theo phép công hỏi mấy vấn đề, giống như không nhận ra cô.
Kiều Tê mất mát đi theo Trương Nhược Chanh trở về ký túc xá, Trương Nhược Chanh còn tưởng rằng lúc phỏng vấn cô không phát huy tốt, trên đường không ngừng an ủi Kiều Tê lại không nghĩ rằng chính mình một lời thành sấm truyền, đêm đó Kiều Tê nhận được thông báo ở chỗ Hội Bí thư cô được nhận vào vòng 2, cách 2 lần phỏng vấn Kiều Tê cũng thuận lợi thông qua.
Cho đến khi Hội Bí thư chào mừng thành viên mới Kiều Tê mới phát hiện đứng như lời Trương Nhược Chanh nói trừ hai nam sinh, các nữ sinh đã chờ ở trong phòng học, đều giống như cô nannan đặt ở trong đám đông thì không tìm thấy người.
Đến lúc Khúc Ức Hành cùng một nữ sinh khoan thai tới muộn, hai người vừa nói vừa cười đi vào phòng học.
Là Tô Văn.
Quả nhiên là Tô Văn, Kiều Tê có một loại cảm giác trào ra từ bên trong giống như là bi ai.
Đúng vậy. Khúc Ức Hành là người ưu tú như thế. Mà thân là một người con trai, nhìn Tô Văn bằng con mắt khác là hết sức bình thường.
Chỉ là, Kiều Tê vẫn là khó nén nổi cảm giác mất mát trong lòng.
Lần sau gặp mặt mới qua mấy ngày, Kiều Tê đã nghe Trương Nhược Chanh nói Khúc Ức Hành và Tô Văn ở bên nhaụ
Qua một đoạn thời gian, Trương Nhược Chanh lại không biết từ nơi nào nghe nói Tô Văn đêm không về ngủ, đại khái là cùng Khúc Ức Hành thuê phòng khách sạn.
Trương Nhược Chanh khi thuật lại tin tức này ngữ khí nửa tin nửa ngờ, Kiều Tê ban đầu cũng không tin.
Cô cũng không hề ôm ảo tưởng và hy vọng xa vời với Khúc Ức Hành, tình cảm đơn phương của cô đã chết non ở thời điểm Khúc Ức Hành và Tô Văn cùng nhau cười nói xuất hiện. Chỉ cần mỗi lần Hội Bí thư họp có thể nhận được một chút ôn nhu từ Hội trưởng Khúc Ức Hành đối với cô như vậy là đủ rồi.
Cho đến một buổi tối ở học kỳ I.
Từ ngày đó bắt đầu, tất cả đều thay đổi.
..........
Ngày đó, Kiều Tê cứ theo lẽ thường cùng Trương Nhược Chanh tự học ở thư viện, Hội Thể dục có việc nên Trương Nhược Chanh đi trước một bước.
Thông thường vừa đến 9 giờ Trương Nhược Chanh sẽ thúc giục Kiều Tê trở về ký túc xá, bởi vì cô ấy mỗi đêm đều phải cùng Thư Lãng ở Hội Thể dục chơi game.
Ngày đó không có Trương Nhược Chanh nhắc nhở Kiều Tê, đến khi xung quanh thư viện dần vắng vẻ Kiều Tê mới kinh ngạc phát hiện đã đến thời gian thư viện đóng cửa, cô vội vàng thu dọn đồ đạc rời khỏi, bước nhanh đi vào bóng đêm.
Kiều Tê đến dưới ký túc xá đang muốn đi lên bậc thang, dư quang thoáng nhìn thấy bóng người một cao một thấp ôm nhau nghiêng ngả lảo đảo đi về phía rừng cây ở sau ký túc xá.
Chỉ cần liếc mắt một cái Kiều Tê từ hai thân ảnh đang dây dưa kia đã nhận ra Khúc Ức Hành.
Lúc ấy đã gần đến 10 rưỡi, ký túc xá đóng cổng tắt đèn vào 11 rưỡi. Nhưng do dự một lát Kiều Tê vẫn đem bước chân đã bước lên bậc cầu thang thu trở về, cất bước đi theo hai người họ.


⬅ Trước Tiếp ➡