Chương 11
đờ sống lưng, đứng chôn chân tại chỗ, trái tim đập thình thịch.
Cảm giác khác hẳn khi đến gần Tư Nguyên Phong.
Hình như cũng không thấy luống cuống.
Do dự hai giây, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn mình gần một cái đầu, ánh mắt trong veo, giọng điệu đơn thuần “Anh Đàm Nhiêụ..
em có thể ôm anh một cái không?” Cô không cần giải thích, Đàm Nhiêu liền hiểu, cô muốn thông qua việc thân mật với anh để kiểm chứng điều gì đó mơ hồ trong lòng.
Cô càng khao khát, anh càng thong thả.
“Nắm tay vẫn chưa thỏa mãn được em à?” Giọng điệu Đàm Nhiêu bình thản, không đợi Lục Điểm Lôi phản ứng, tay kia của anh đã đặt lên ngực cô.
Cảm nhận được nhịp đập ngày càng nhanh và mạnh mẽ bên trong, trong cổ họng anh bật ra tiếng cười trêu chọc đầy ẩn ý “Nhóc con, tim em đập nhanh thế này, ôm nữa liệu có chịu nổi không?” Lục Điểm Lôi cảm thấy tim mình đập nhanh là do thiếu kinh nghiệm tiếp xúc với con trai.
Bởi vì khi đối mặt với Tư Nguyên Phong cô căng thẳng, đối mặt với Đàm Nhiêu cô cũng căng thẳng.
"Em...
em không sao..." Cô liếm môi, giọng nói nhỏ nhẹ "Em vẫn muốn ôm anh một cái, được không?" Đàm Nhiêu nhìn cô, không nói gì.
Hai người đứng đối diện nhau trong im lặng, không khí ngưng đọng.
Lục Điểm Lôi tưởng anh không muốn nhưng ngại quan hệ thân thiết thường ngày nên không tiện từ chối, cô hiểu ý, trong lòng lại dâng lên nỗi thất vọng mơ hồ.
"Thôi vậy..." Lời còn chưa dứt, Đàm Nhiêu nhìn về phía sau lưng cô, thấp giọng nhắc nhở "Tư Nguyên Phong." Tư Nguyên Phong?
Ánh mắt Lục Điểm Lôi lập tức bị thu hút, theo bản năng muốn quay đầu lại.
"Đừng nhìn cậu ta, nhìn anh." Giọng Đàm Nhiêu trầm lạnh, mang theo sự áp bức khó tả.
Đồng tử Lục Điểm Lôi run lên, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh không do dự nữa, dang rộng vòng tay về phía cô, ánh mắt sắc bén hơi nhướng lên "Cho cậu ta biết, không phải chỉ có mình cậu ta là em cần." Tim Lục Điểm Lôi rung động.
Anh nói rất có lý Chính vì cô theo đuổi Tư Nguyên Phong quá si mê nên cậu ấy mới không coi trọng tình cảm của cô.
Giây tiếp theo, cô dang tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Đàm Nhiêu, má áp vào ngực anh, tư thế trông vô cùng thân mật.
"Cậu ấy đang nhìn à?" Lục Điểm Lôi cứng đờ người, cẩn thận hỏi.
Đàm Nhiêu chẳng thèm liếc nhìn Tư Nguyên Phong, đuôi mắt lộ ra vẻ trêu chọc "Ừ, em ôm chặt vào." "Vâng." Lục Điểm Lôi càng ôm chặt anh hơn, cô có thể nghe thấy tiếng tim đập của anh, giọng mềm nhũn hỏi "Cậu ấy vẫn chưa đi à?" "Tim em đập nhanh không?" Đàm Nhiêu không trả lời mà hỏi ngược lại.
Lục Điểm Lôi lập tức bị phân tán sự chú ý, không nói gì nữa, lặng lẽ cảm nhận nhịp tim mình.
Thình thịch...
thình thịch...
Nhanh thật Cô không biết trả lời anh thế nào.
Đàm Nhiêu dường như cũng chẳng quan tâm cô có trả lời hay không, đưa tay đặt thẳng lên ngực trái cô, tự mình kiểm tra.
Rất nhanh.
Anh nhếch môi, thu tay về.
"Cậu ta đi rồi." "Ồ..." Lục Điểm Lôi ngơ ngác rời khỏi lòng anh.
Đàm Nhiêu cụp mắt, tự nhiên bắt gặp gò má ửng hồng của cô, cố ý hỏi "Đỏ mặt cái gì?
Bị cậu ta nhìn thấy nên xấu hổ à?" "Không có..." Giọng Lục Điểm Lôi mang chút oán trách "Anh đừng nói lung tung..." "Không phải vì cậu ta, chẳng lẽ vì anh?" Giọng điệu anh nghe không mấy đứng đắn "Còn nhớ lần đầu tiên