⬅ Trước Tiếp ➡

tay sờ trán anh.
Xác nhận anh không sốt, trái tim đang treo lơ lửng của cô mới hơi hạ xuống.
Gần như ngay lập tức, cô dùng hai tay đẩy mạnh lồng ngực cứng ngắc của anh, giọng nói không giấu được vẻ xấu hổ "Dậy đi Đàm Nhiêụ..
anh nhận nhầm người rồi..." Cánh tay vòng quanh eo cô nới lỏng.
Đàm Nhiêu mở mắt.
Lục Điểm Lôi bật dậy như lò xo, trong bóng tối lùi xa khỏi mép giường, đứng dựa vào tường.
Ngực cô phập phồng kịch liệt, chóp mũi vẫn còn vương mùi hương thanh lạnh trên người anh.
Đèn đầu giường "tách" một tiếng bật sáng, ánh sáng dịu nhẹ bao trùm lên chiếc giường lớn.
Đàm Nhiêu dựa vào đầu giường ngồi dậy, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mặt cô.
Anh còn chưa nói gì, Lục Điểm Lôi đã đỏ mặt trước, lắp bắp giải thích "Em...
em đến xin lỗi anh, không ngờ anh đang ngủ..." Không khí trong phòng tĩnh lặng, giọng nói trầm thấp của Đàm Nhiêu vang lên khiến tai cô nóng bừng khó tả "Sao em lại ở trên giường anh?" "......" Đây là đánh đòn phủ đầu sao?
Lục Điểm Lôi nghẹn lời, môi mấp máy nhưng không biết phản bác thế nào.
Cuối cùng, cô cụp mắt, nói thật "Là anh...
nhận nhầm em thành bạn gái anh...
không trách em được " "Ồ." Đàm Nhiêu phản ứng thờ ơ.
Thấy thái độ dửng dưng của anh, trong lòng Lục Điểm Lôi bỗng dâng lên một ngọn lửa "Anh ồ cái gì chứ?
Vừa nãy anh lôi em lên giường, còn ôm em, em chưa tính sổ với anh đâu đấy..." "Em muốn anh xin lỗi?" "......" Lục Điểm Lôi mím môi, đảo mắt nghĩ ngợi.
Lại nghe Đàm Nhiêu hỏi "Hay là, em giận vì anh coi em là người khác?" "......" Lục Điểm Lôi thực sự hơi không kịp phản ứng.
Cô đang giận cái gì?
Là vì bị lôi lên giường thiếu tôn trọng?
Hay là vì bị anh coi là người phụ nữ khác?
Haizz, không biết nữa...
"Dù sao anh cũng phải xin lỗi em..." Cô đỏ mặt, mạnh miệng yêu cầụ Đàm Nhiêu cười như không cười, gật đầu "Xin lỗi." "...
Thái độ của anh không nghiêm túc." Lục Điểm Lôi dè dặt dựa vào tường, ánh mắt oán trách "Trong lòng anh chắc chắn thấy em lắm chuyện." Đàm Nhiêu không nói gì.
Lục Điểm Lôi cau mày, cảm giác bị anh lờ đi, lầm bầm "Anh cứ thế mãi...
động một tí là im lặng, em về nhất định mách anh trai em...
bảo anh bạo lực lạnh với em." "Hả." Đàm Nhiêu dựa vào đầu giường, thần thái lười biếng "Em đối với bạn bè khác của anh trai em cũng đòi hỏi nhiều thế à?" "......" Lục Điểm Lôi không nói nên lời.
Hình như...
cô chỉ thân với mỗi Đàm Nhiêu trong số bạn bè của anh trai, những người khác cô chỉ chào hỏi xã giao giữ chừng mực.
Im lặng hồi lâu, cô lí nhí hỏi "...
Chúng ta không tính là bạn bè sao?" Trong phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, vì không tự tin nên đập rất nhanh.
Một giây, hai giây...
Thời gian trôi qua lâu đến mức cô tưởng anh sẽ không trả lời nữa.
Giọng nói lành lạnh của Đàm Nhiêu vang lên "Không tính." "......" Lòng Lục Điểm Lôi chùng xuống, nghe anh thong thả nói tiếp "Em chỉ là em gái của bạn anh thôi." "......" Vô tình quá, sống mũi cô cay cay.
"Đàm Nhiêu, anh xấu tính thật đấy." Lục Điểm Lôi oán trách anh "Quen nhau bao lâu nay...
không ngờ anh lại thấy em có cũng được không có cũng chẳng sao." "Em hiểu lầm ý anh rồi." Môi mỏng của Đàm Nhiêu không có độ cong, đường cằm căng ra sắc sảo, nhưng mái tóc xoăn lòa xòa thái


⬅ Trước Tiếp ➡