⬅ Trước Tiếp ➡

càng thêm mờ mịt.
"Em...
em..." Cô lắp bắp không biết nói gì.
Đàm Nhiêu buông tay cô ra, ngồi ngay ngắn lại, giọng nói trong trẻo dứt khoát "Anh chỉ thấy làm một lần cho xong, hiệu quả hơn việc em cứ tìm người nắm tay ôm ấp nhiều lần." "......" Hình như đúng là vậy.
Nếu ngồi lên đùi anh, cô có thể kiên trì lâu hơn một chút, chắc chắn có sức tác động mạnh hơn nắm tay và ôm ấp, càng giúp cô rèn luyện khả năng khắc phục căng thẳng và ngượng ngùng.
Tốt nhất là đến cuối cùng tâm có thể tĩnh như nước, để khi đối mặt với Tư Nguyên Phong cô có thể tỏ ra sành sỏi, bình tĩnh hơn.
"Vâng..." Cô lí nhí đồng ý.
Hơi nhổm dậy khỏi ghế phụ, Lục Điểm Lôi tách hai chân, cẩn thận ngồi lên đùi anh.
Khi cô yên tâm dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên đùi Đàm Nhiêu, cô cảm thấy hơi thở anh căng thẳng, cơ đùi lập tức căng cứng, chắc chắn đỡ lấy đùi cô.
"Em...
em có nặng quá không?" Lục Điểm Lôi xấu hổ quá, chân trái hờ hững chống xuống sàn xe, vịn vai anh nhổm mông lên, không dám đè nén anh.
Đàm Nhiêu dường như hừ cười một tiếng, bàn tay lớn siết eo cô, dùng sức ấn cô xuống đùi mình, để cô ngồi vững vàng.
Mặt Lục Điểm Lôi đỏ bừng.
Không dám thở mạnh.
Cô thấy mình điên rồi, Đàm Nhiêu cũng chẳng khá hơn là bao.
Hai người họ thế mà lại ở trong một chiếc xe, làm ra tư thế thân mật và mờ ám như vậy.
Học tập, học tập...
tất cả đều là vì học tập.
Lục Điểm Lôi tự thôi miên mình hết lần này đến lần khác.
Chỉ khi miễn dịch với những hành động thân mật này trước, cô mới có thể thoải mái theo đuổi Tư Nguyên Phong, mới có được người bạn trai mình muốn.
Chuyện này chẳng khác gì yêu một người bạn trai trước khi gặp Tư Nguyên Phong.
Lục Điểm Lôi hít sâu một hơi, bị suy nghĩ trong đầu mình làm cho kinh hãi.
Hai người giữ nguyên tư thế này đã vài giây, Đàm Nhiêu không nhúc nhích, không nói gì, nhưng anh nhận ra rõ ràng cô đang mất tập trung, chắc chắn là đang nghĩ đến Tư Nguyên Phong.
Anh xấu tính xốc nhẹ chân lên.
"Á..." Lục Điểm Lôi vốn sợ chạm vào người anh, eo căng cứng cố ngả ra sau, lúc này bất ngờ mất thăng bằng, người đổ ập vào lòng anh.
Đàm Nhiêu thuận thế vòng tay ôm eo cô, nghiêng mặt, giọng nói trầm thấp đầy quyến rũ vang bên tai cô "Đúng rồi, đến lúc đó cứ giả vờ vô tình ngã vào lòng cậu ta như thế này." Lục Điểm Lôi vốn xấu hổ muốn chết, nhưng nghe anh nói vậy mới hiểu ra anh không đùa, mà đang dạy cô cách ứng phó với Tư Nguyên Phong.
"Em làm thế...
cậu ấy có ghét không?" Cô ngước mắt nhìn anh đầy lo lắng, lộ rõ vẻ không chắc chắn trong lòng.
Đàm Nhiêu nghiêng đầu, nhìn sự tin cậy trong mắt cô, nuốt ngược những lời nói dối vào trong.
Im lặng hai giây, anh trầm giọng nói "Chỉ cần cậu ta có chút cảm tình với em thì sẽ không ghét đâụ" "Ồ...
vâng." Lục Điểm Lôi ngơ ngác gật đầụ Trong xe yên tĩnh, Đàm Nhiêu không nói gì, cô cảm thấy tư thế này thật khó chịu, eo và mông dùng sức, hơi dịch ra saụ Vẫn thấy hơi cộm, cô lại ngồi dịch lên.
"Hừm..." Trong cổ họng người đàn ông bật ra tiếng rên rỉ.
Lục Điểm Lôi tưởng đè đau anh, ngây thơ ngước mắt lên "Em...
em có phải nặng lắm không?
Hay là em xuống nhé..." Nghe vậy, Đàm Nhiêu nhếch môi mỏng, ngửa đầu ra sau,


⬅ Trước Tiếp ➡