⬅ Trước Tiếp ➡

mà cô lại bất ngờ cảm nhận được dư âm của nụ hôn nóng bỏng.
Nghĩ đến cảnh thân mật nam nữ, mặt cô đỏ bừng lên.
Sợ bị mẹ phát hiện, cô vờ vuốt tóc, chậm rãi ngồi dậy “Con không sao mà...
đi tắm cái rồi ngủ, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.” Phương Nhã Tinh chặc lưỡi “Mai con mặc ấm vào cho mẹ Còn đi chân trần nữa mẹ xử lý con đấy.” “......” Lục Điểm Lôi rõ ràng không muốn nhưng chẳng dám cãi, phồng má, ánh mắt trốn tránh.
“Đừng hòng lừa mẹ, mẹ sẽ bảo Đàm Nhiêu trông chừng con.” Phương Nhã Tinh nhặt chiếc váy ngắn trên ghế ném sang một bên, lườm cô một cái đầy cảnh cáo.
Bảo Đàm Nhiêu trông chừng cô?
Yên tâm đi.
Anh với cô mới là một phe.
Khóe môi Lục Điểm Lôi cong lên, đứng dậy đi tắm.
Ra khỏi phòng tắm, cô cầm điện thoại định nghịch một lát, mở ứng dụng chat, thấy khung chat với Đàm Nhiêụ Cô đã gửi tin nhắn cầu cứu, anh không trả lời.
Nhớ lại sự quan tâm và tiếp xúc của anh trước khi cô sốt cao, nụ cười trên môi cô cứng đờ.
Anh cũng giống anh trai cô, dạo này đều vì yêu đương mà xa lánh cô.
Lục Điểm Lôi bực bội vào vòng bạn bè, đăng dòng trạng thái Kẻ trọng sắc khinh bạn đều đáng đời ế chỏng chơ Một phút, hai phút...
Mười phút saụ..
Không thiếu lượt like, nhưng chẳng có phản hồi của Đàm Nhiêụ Điều này khiến cô mất hết hứng thú, lủi thủi vào xóa bài.
Tức chết đi được Ấm ức khiến cô nửa đêm về sáng mới ngủ được, sáng dậy đi học, lây cả nỗi oán giận sang anh trai Lục Ngọc Trạo, chẳng thèm nhìn anh lấy một cái.
Đã đủ phiền rồi, còn họa vô đơn chí, lại thấy Tư Nguyên Phong và Dư Ngâm đi cùng nhau, khoảng cách cực gần, cùng ăn cơm, cùng tan học.
Thậm chí, cả hai lớp đều đang đồn đại hai người họ yêu nhaụ Lần trước cô đẩy ngã Dư Ngâm, ánh mắt chán ghét Tư Nguyên Phong ném cho cô vẫn in sâu trong tâm trí, khiến cô không dám tùy tiện đến gần nữa.
Cô theo bản năng muốn tìm Lục Ngọc Trạo bàn bạc, nhưng lại thất bại, trong lớp anh chỉ có Đàm Nhiêụ Trước kia ba người thường đi học cùng nhau, giờ phần lớn thời gian chỉ còn lại cô và Đàm Nhiêụ Lục Điểm Lôi ủ rũ cụp đuôi, xuống lầu im thin thít.
Đàm Nhiêu biết cô bị làm sao, không nói gì.
Ra khỏi khu giảng đường, Lục Điểm Lôi không nhịn được nữa, chủ động than thở “Haizz...
Hai người họ hình như ở bên nhau rồi, ghét thật...
Tư Nguyên Phong rốt cuộc thích cô ta ở điểm nào chứ...” Đàm Nhiêu vẫn không nói gì.
Lục Điểm Lôi đột ngột dừng bước, ánh mắt trở nên bất mãn, xen lẫn chút tủi thân “Anh yêu đương nhiều như thế, không thể truyền cho em chút kinh nghiệm sao?
Em hỏi anh bao nhiêu lần rồi, anh giúp em một chút không được à...” Đàm Nhiêu đi trước cô hai bước, nghe tiếng liền dừng lại.
Quay đầu nhìn cô.
“Kinh nghiệm?” Ánh mắt anh thâm trầm di chuyển, ý tứ không rõ.
Lục Điểm Lôi một lòng muốn theo đuổi Tư Nguyên Phong, gật đầu lia lịa “Đúng rồi, anh dạy em làm thế nào để được cậu ấy thích, hoặc là, con trai các anh thích con gái kiểu gì...
gì cũng được...” Cô cảm thấy mình cứ đâm đầu loạn xạ quanh Tư Nguyên Phong mà chẳng tìm thấy lối ra.
Cô rất bất lực, cô hy vọng có ai đó giúp mình.
Trên tình trường, phần thắng của Đàm Nhiêu chắc chắn lớn hơn Lục Ngọc Trạo.
Cô tin tưởng anh trăm phần trăm.
Không khí


⬅ Trước Tiếp ➡