⬅ Trước Tiếp ➡

Gương mặt vốn lạnh lùng trước nay bỗng dưng lại biến mất một cách kì lạ mà thay vào đó là một khuôn mặt vô cùng thiếu đứng đắn và cực kì biến thái, bỡn cợt anh ghẹo vào đầu ngực trắng ngần của Mộc Nhiên "Cô cũng giỏi quá nhỉ, lỗ phía trên và phía dưới đều có thể nuốt được. Đợi lát nữa tôi sẽ thử lỗ phía sau, chúng ta cứ từ từ mà "chơi"....."
............
Cơ thể chẳng còn chút sức lực, Mộc Nhiên cố lê thân mình quay trở lại giường. Nhìn thấy Thẫm Mộng Quân vẫn còn ở đó, bên khung cửa sổ anh rít lên từng hồi thuốc lạnh lẽo. Cũng chẳng quan tâm nhiều Mộc Nhiên ngã lưng xuống giường, kéo nhẹ chăn cô phủ lên người mình an tĩnh mà nhắm mắt.
Nhưng cũng chẳng được bao lâu Thẫm Mộng Quân đã đến bên giường ném mạnh vào người cô một sấp tài liệu kèm theo giọng điệu khó nghe "Nhớ hết tất cả cho tôi"
Bị quăng trúng người đến đau, Mộc nhiên nhăn mày từ từ mở mắt nhìn sấp tài liệu đang ở trên người mình, bàn tay run run cô gắng sức cầm lên. Mắt mang theo vẻ khó hiểu cô hướng về Thẫm Mộng Quân nhưng kết quả mà cô nhận lại được chỉ là một cái lườm lạnh nhạt của anh.
Ngay lập tức Thẫm Mộng Quân cầm theo áo vest của mình mà rời đi. Mộc Nhiên thở dài đặt sấp tài liệu sang một bên mà tiếp tục nhắm mắt.
============================================================
Một tuần saụ
Mộc Nhiên mới nhìn thấy Thẫm Mộng Quân quay trở lại đây. Dường như cũng trở thành một thoái quen mà Mộc Nhiên liền ngoan ngoãn ngồi im ở trên giường như đang cam chịu đón chờ một trận hoan ái sắp sửa diễn ra.
Nhưng trái ngược với suy nghĩ của cô, chờ rất lâu nhưng Thẫm Mộng Quân chẳng hề lao đến như mọi khi, mà thay vào đó anh lại nhàn nhã ngồi ở sofa hút vài ba điếu thuốc.
Chán rồi Thẫm Mộng Quân mới đứng lên, nhàn nhã đi đến bên giường nhìn Mộc Nhiên đang run rẫy ngồi đó nhả chữ "Thứ tôi bảo cô nhớ cô đã nhớ hết chưa?"
Mộc Nhiên không nói, cô ngước nhìn anh ngoan ngoãn mà gật gật đầụ
Hài lòng Thẫm Mộng Quân nhìn cô lạnh giọng "Thu dọn tất cả đồ đạc của cô lại đi"
Mộc Nhiên không hiểụ Anh tính đưa cô đi đâu hay sao? Ba ngày trước anh đưa cô một sấp tài liệu trong đấy chứa đầy thông tin riêng tư của anh còn có cả một số thông tin được anh dựng nên giữa anh và cô. Anh định làm gì cô chứ? Đôi mắt trong trẻo của Mộc Nhiên lại ngấn nước, cô sợ hãi nhìn anh, miệng lắp ba lắp bắp "Anh....Anh định đưa tôi đi đâu?"
Nhìn cô chẳng có chút thương xót, Thẫm Mộng Quân ghì giọng "Mộc Nhiên cô nên an phận"
Mi mắt rũ xuống, Mộc Nhiên cúi đầu miệng liền im bặt, người vốn đã run rẫy vì sợ nay lại còn tái xanh đến khó coi. Mộc Nhiên nuốt ngược nước mắt vào trong cô gắng dằn cơn đau ở hạ thân của mình xuống mà lọ mọ trèo khỏi giường, lóc cóc cô đi đến chiếc vali nhỏ được đặt gọn ở góc tường. Từ trong vali cô lôi ra vài ba bộ quần áo đã cũ. Xếp gọn gàng cô tìm một túi nhỏ đựng vào, xong xuôi cô mới đi đến chỗ của Thẫm Mộng Quân cúi đầu nhỏ giọng "Tôi xong rồi"
Nhìn số tư trang trên tay của Mộc Nhiên, Thẫm Mộng quân không khỏi cau mày. Làm gì có người phụ nữ như cô chứ đến cả quần áo cũng chẳng ra hồn huống hồ gì đến những thứ khác.


⬅ Trước Tiếp ➡