Chương 19
Nhận thấy lời mình vừa phát ra có vẻ không phù hợp, mi mắt chớp chớp, Thẫm Mộng Quân buông cổ tay Mộc Nhiên ra, người tựa vào ghế hai mắt nhắm hờ lãng tránh, miệng lười biếng mà thành hình "Cô nhớ cho rõ từ nay cô chính là bạn gái của Thẫm Mộng Quân tôi, nhớ diễn cho tròn vai. Và tuyệt đối đừng bao giờ tơ tưởng đến việc yêu tôi, hiểu chưa? Nếu trái lời tôi hậu quả thế nào chắc cô cũng lường trước được rồi chứ?"
============================================================
Ánh mắt không tránh khỏi vẻ kinh ngạc kèm khó hiểu lẫn lộn, Mộc Nhiên cúi đầu rụt rè trộm nhìn Thẫm Mộng Quân, lời muốn mở nhưng rồi lại nghẹn nơi cổ họng chẳng có cách nào thành âm.
Giấu hết tất cả vào trong Mộc Nhiên rụt đầu, hai bàn tay nắm chặt vào nhau cố trấn an bản thân, cô khẽ gật đầụ
"Muốn hỏi?" Tuy chẳng trực tiếp nhìn Mộc Nhiên, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt thoáng qua Thẫm Mộng Quân cũng đoán ra lòng cô gái này có điều khó nói mà lên tiếng.
Mộc Nhiên rụt rè ngước đầu lên nhìn chăm chăm Thẫm Mộng Quân một lát, đầu nghĩ gì đó rồi liên tục lắc lắc, tỏ ý không muốn nói.
Cũng chẳng rảnh mà tốn thời gian ngồi gặng hỏi, Mộc Nhiên đã lắc đầu, Thẫm Mộng Quân cũng chẳng thèm quan tâm thêm nữa, người có chút mệt mỏi đầu hơi ngã về phía sau, anh khép mi.
Chẳng dám làm phiền, Mộc Nhiên từ từ thu ánh mắt của mình về, thoáng nhìn qua kính chiếu hậu cô vô tình thấy một đôi mắt đang chăm chăm nhìn mình, có phần hơi sợ sệt ngay lập tức cô cúi đầu, hai tay chống dưới ghế cố nhích người ra xa Thẫm Mộng Quân một tí.
Rất nhanh chiếc xe Thẫm Mộng Quân dừng lại ở trước cửa của Thẫm gia. Nhìn từ trong xe nhìn ra Mộc Nhiên chính là choáng ngợp trước vẻ kiêu xa hào nhoáng của nơi này, cô không nghĩ một nơi như thế này chỉ dành để ở.
Bỗng nhiên trong lòng Mộc Nhiên dâng trào cảm giác sợ hãi, ánh mắt mang theo sự đánh giá cô nhìn Thẫm Mộng Quân dò xét, cô không tin trên đời lại có kẻ giàu đến mức như thế này, đến cả nơi ở cũng dát toàn vàng là vàng, phong cách thì cổ kính chẳng khác nào vương quốc của vua chúa ngự trị ngày xưa. Trong đầu cô liền nảy lên mấy dòng suy nghĩ không mấy tốt đẹp.
Tâm còn đang mung lung vô định, thì tiếng mở cửa xe ở đằng trước vang lên kéo Mộc Nhiên trở về với thực tại, cô vội nhìn sang Thẫm Mộng Quân.
Bỗng nhiên cánh tay của Thẫm Mộng Quân đưa đến trước tầm mắt của Mộc Nhiên cô một cái túi lớn chứa đựng thứ gì đó bên trong rồi lạnh lùng buông đúng hai từ "Thay đi"
Sau đó cũng chẳng lãng phí thêm một lời nào, Thẫm Mộng Quân ngay lập tức được Tô Hạo là trợ lí riêng của anh mở cửa xe cung kính mời xuống.
Bóng hình cao lớn ngay sau đó đã kiên nhẫn tựa người vào xe mà chờ Mộc Nhiên thay đồ. Chờ một lúc lâu vẫn không thấy Mộc Nhiên có dấu hiệu mở cửa xe, Thẫm Mộng Quân trong lòng bực tức vì phải đứng đây chờ đợi, anh khom người tay cốc vào cửa xe, Mộc Nhiên bên trong giật mình liền loay hoay hạ cửa kính.
"Còn không xuống? Định chờ tôi cung phụng mở cửa mời cô xuống nữa sao?"