Chương 21
Không biết phải thế nào mới phải phép, Mộc Nhiên đành thu lại ánh mắt đang đặt ở chỗ Thẫm Mộng Quân của mình trở về bên bà Thẫm khó khăn mỉm cười.
Bà Thẫm ngồi xuống sofa sau đó cũng kéo Mộc Nhiên ngồi xuống. Ngơ ngác Mộc Nhiên nhìn xung quanh một lượt rồi lại nhìn xuống bộ sofa dưới mông mình mà lòng thầm đánh giá. Nhìn bộ sofa này vừa hiện đại lại vừa mang nét cổ điển xung quanh đều được mạ vàng mà không khỏi giật mình. Hiện tại chỉ ngồi thôi cô cũng cảm thấy thật áp lực.
Bàn tay nhỏ của Mộc Nhiên trong tay bà Thẫm mà không ngừng run lên.
Ý thức được bà Thẫm dịu dàng vỗ lấy bàn tay nhỏ của Mộc Nhiên mà gần gũi "Con thoải mái đi, ngôi nhà này trước sau cũng là nhà của con mà"
Mộc Nhiên thoáng giật mình sau lời nói vừa thốt ra từ miệng bà Thẫm.
Nhà của cô sao? Cô làm gì có phúc phần ấy. Hơn nữa nhìn ngôi nhà này rồi nhìn lại bản thân cô đi.
Có cái gì xứng chứ?
Nghĩ thế Mộc Nhiên liền lắc đầu nguầy nguậy "Bác, hình như bác có hiểụ..."
"Nhiên, mẹ nói phải chính là phải" Thẫm Mộng Quân không biết đã an tọa từ lúc nào mà lên tiếng cắt ngang lời Mộc Nhiên như sợ rằng nếu còn buông thả cô sẽ nói ra những điều không nên nói vậy.
Nhưng mà khuôn mặt tràn ngập yêu thương này cùng lời nói mang giọng điệu ngọt ngào yêu chiều kia hình như lại rất lạ lẫm trong mắt của Mộc Nhiên thì phải, nghe xong cô không khỏi há hốc mồm. Rõ ràng Thẫm Mộng Quân chưa bao giờ dùng những lời đường mật cùng ánh mắt yêu thương này mà nhìn cô cả.
Nhưng rồi một cái đá mắt của anh đã khiến cô hiểu ra.
Thì ra là đang diễn kịch
Mộc Nhiên nhanh chóng sốc lại tinh thần, cô điềm tĩnh mỉm cười nhìn bà Thẫm "Vâng"
Nhìn Mộc Nhiên bà Thẫm khẽ cười sau đó lại dùng ánh mắt khó hiểu mà lướt qua người của Thẫm Mộng Quân.
Có lẽ trong lòng của bà và cả Thẫm Mộng Quân đều rõ đây chỉ là một màn kịch, chỉ là đôi lúc có những việc ta không thể vạch trần mà buộc lòng phải chấp nhận.
Quay sang Mộc Nhiên bà Thẫm vẫn dịu dàng như thế, vì bà cũng rõ đây chỉ là một màn kịch, con trai của bà chắc chắn đã có chuẩn bị nên bà cũng chẳng đào bới quá sâu để làm gì, bà chỉ hỏi qua loa tên tuổi của Mộc Nhiên rồi cũng thôi.
Bà Thẫm bắt đầu chuyển chủ đề, bà giục Mộc Nhiên mở hộp quà vừa nảy mà mình đã tặng cho cô xem thử có thích không.
Vẻ mặt có chút ái ngại, nhưng rồi Mộc Nhiên cũng thuận theo mà mở hộp quà đấy ra. Thứ bên trong là một chiếc vòng ngọc bích sáng bóng, chắc chắn đây không phải là món đồ rẻ tiền mà ai cũng có thể dễ dàng mua được. Vì quá quý giá mà Mộc Nhiên đâm ra sợ, cô còn chưa kịp sờ vào đã vội đẩy chiếc vòng trở lại cô bà Thẫm nhỏ giọng "Bác, con cảm ơn, nhưng cái này quý giá quá con không thể nhận được"
Trước tiên bà Thẫm không nói gì, bà chỉ lẳng lặng cầm chiếc vòng lên, nâng niu bàn tay của Mộc Nhiên khóa chặt mà đeo vào sau đó lại ngắm nghía thêm một tí.
Quả là rất hợp
Nhìn khuôn mặt thật sự căng thẳng của Mộc Nhiên, bà mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Mộc Nhiên, bấy giờ bà mới chịu lên tiếng "Con còn ngại nữa sao? Trước sau những thứ này đều là của con. Con còn xứng đáng nhận nhiều hơn nữa kìa"