Chương 7
Tất cả mọi thứ bây giờ Thẫm gia đều có đủ, chỉ duy nhất một người con dâu là vẫn còn thiếu, Thẫm Mộng Quân cũng đã ngoài ba mươi rồi, Thẫm gia cũng cần người kế thừa, bà Thẫm luôn canh cánh trong lòng nỗi lo sợ về đứa con trai này sợ anh vì không quên được người vợ đã mất của mình mà cứ như thế thủ thân sống cô độc đến hết đời.
Trước nay dù đã tìm đủ mọi cách nhưng Thẫm Mộng Quân vẫn một mực khăng khăng từ chối việc tái hôn, bà chính là bất lực trước sự cứng đầu của đứa con trai này.
Nhưng dù thế nào bà cũng không bỏ cuộc, Thẫm gia nhất định không thể tuyệt tôn. Kiều Manh Manh là con gái út của Kiều gia, tuy gia tộc không có gì quá nổi bật nhưng ít nhất đứa con gái này cũng rất xinh đẹp, đàn ông mà ai không mê cái đẹp. Bà tin đứa con gái này sẽ khiến con trai bà hài lòng.
Bà Thẫm có chút phấn khích, một mực lôi lôi kéo kéo Thẫm Mộng Quân cho bằng được "Mẹ mẹ cái gì....thằng nhóc này....nào nào lại đây"
"Mẹ nói cho con nghe, đứa con gái này cũng rất được, con nhìn đi cần xinh đẹp có xinh đẹp, cần học thức có học thức, quá hoàn hảo rồi đúng không?" Bà Thẫm thấu con trai mình mãi giằng co không chịu tiến lại chỗ Kiều Manh Manh thì ghé vào tai anh nói nhỏ.
============================================================
"Con có bạn gái rồi" Thẫm Mộng Quân rất không hài lòng với người con gái đang ngồi ở sofa đằng kia, nếu đem cô ta so với người con gái kia có lẽ cô ta còn không bằng một góc nhỏ nữa, huống hồ gì đến việc đòi bước chân vào Thẫm gia thay thế vị trí Thẫm thiếu phu nhân của người vợ quá cố của anh chứ? Bà Thẫm đứng bên cạnh, khi nhận được tin Thẫm Mộng Quân có bạn gái mà như sét đánh ngang tai. Bà thật sự không thể tin rằng anh có bạn gái, tròn mắt bà xác nhận lại lần nữa "Con nói thật sao? Con thật sự có bạn gái rồi?"
"Vâng" Thẫm Mộng Quân có chút lười biếng mở miệng.
Nhưng không ngờ bà Thẫm lại vui ra mặt, xiết chặt cánh tay Thẫm Mộng Quân.
"Vậy mà con không nói sớm. Làm mẹ phí công vô ích rồi"
"Con bé nó thế nào? Gia thế ra sao? Bây giờ nó làm gì? Nó ở đâu?...."
"Mẹ...."
"Mà thôi không sao. Việc đó không quan trọng. Có là tốt lắm rồi" Chưa để Thẫm Mộng Quân hết lời, bà Thẫm đã nhảy vội vào mà cắt ngang.
Đối với Thẫm gia con dâu thế nào không quan trọng, Thẫm gia hoàn toàn có thể nuôi thêm một người. Chỉ cần sinh cho Thẫm gia một đứa cháu và Thẫm Mộng Quân thấy thích là được.
Bà Thẫm bỏ cánh tay Thẫm Mộng Quân ra có hơi ái ngại dè dặt mà đi đến chỗ của Kiều Manh Manh ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay cô, cười dịu dàng "Manh Manh thật ngại quá, Mộng Quân thằng bé nó có bạn gái rồi, nhưng lại không nói với ta. Khiến con phải vất vả rồi. Hay là thế này đi, ta có một căn biệt thự ở ngoại thành tuy không lớn lắm nhưng vị trí cũng hết sức lí tưởng để nghỉ ngơi thư giản vào cuối tuần, ta tặng lại cho con xem như món quà xin lỗi, được không?"