⬅ Trước Tiếp ➡

Thẫm Mộng Quân với tay lấy chìa khóa xe, nhanh chân rời khỏi Thẫm thị trước con mắt ngạc nhiên của bao nhân viên, đây là lần đầu tiên họ thấy anh hấp tấp đến như thế. Trước nay, Thẫm Mộng Quân cực kì để ý đến tác phong của mình, dù trong lúc nguy cấp vẫn chưa bao giờ có trường hợp ngoại lệ như ngày hôm nay, có lẽ kể từ giờ phút này ai cũng phải nhìn anh bằng con mắt khác rồi.
Chiếc Rolls Royce của Thẫm Mộng Quân trên đường cao tốc lao thẳng như vũ bão, không biết anh đã vượt bao nhiêu đèn đỏ, qua bao nhiêu chốt trạm, chỉ biết rằng anh của bây giờ ngoài việc muốn nhìn thấy Mộc Nhiên ra thì trong đầu chẳng còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác cả.
Anh chính là luyến tiếc cái hương vị trên cơ thể cô, luyến tiếc cái cảm giác được đè cô dưới thân mà làm tình cho đến khi thỏa mãn, dư vị đó hiện tại anh chỉ tìm thấy được trên người cô. Anh tuyệt đối không muốn mất đi nó dễ dàng như thế. truyện ngôn tình
Sau một hồi lái xe cuối cùng Thẫm Mộng Quân cũng đã đến được nơi mà anh giam cầm cô gái nhỏ. Cửa vừa được mở Thẫm Mộng Quân đã trợn ngược hai mắt nhìn người con gái nhỏ toàn thân vẫn còn đang trống trãi nằm dài ở một góc tối, Thẫm Mộng Quân nhanh tay cởi áo khoác ngoài đi đến phủ lên người Mộc Nhiên, một lực đã có thể nhấc bổng người cô lên, toàn thân Mộc Nhiên lạnh toát đến nỗi khiến Thẫm Mộng Quân phải rùng mình, anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sau đó mới đi ra cửa nhìn thuộc hạ của mình lớn giọng "Gọi bác sĩ"
Mấy tên thuộc hạ đứng trước khí thế lạnh lẽo bức người của Thẫm Mộng Quân mà không ngừng run rẫy, một tên thuộc hạ cánh tay không tự chế ngự được mà vẫn còn run rẫy móc điện thoại ra gọi cho bác sĩ.
Mất một thời gian nữa thì bác sĩ mới có mặt, nhìn vị nữ bác sĩ đã ngoài năm mươi đứng ở cửa, lòng Thẫm Mộng Quân cũng có chút an tâm, ít nhất mấy tên thuộc hạ này vẫn còn biết phải gọi cho bác sĩ nữ.
Thẫm Mộng Quân sau khi lau sơ người cho Mộc Nhiên mặc lại quần áo cho cô thì ngay lập tức nhường lại không gian cho vị nữ bác sĩ kia, anh đứng sang một bên chẳng nói chẳng rằng mà chỉ âm thầm quan sát.
Sau khi khám sơ qua cho Mộc Nhiên, vị nữ bác sĩ mới đứng lên đi đến chỗ của Thẫm Mộng Quân khẽ cúi đầu "Cậu Thẫm, cô bé này chỉ bị ngất do quan hệ quá sức thôi. Chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là có thể phục hồi, thuốc tôi đã kê đơn, cậu nhớ cho cô bé uống đúng giờ và bôi thường xuyên" Vị nữ bác sĩ đưa đơn thuốc đến trước mặt Thẫm Mộng Quân.
Anh đứng đó thoáng nhìn Mộc Nhiên mi mắt vẫn còn đang khép chặt ở trên giường, rồi vươn tay cầm lấy đơn thuốc "Tôi biết rồi, bà về trước đi"
Nhìn khuôn mặt lạnh lẽo chẳng có chút cảm xúc nào của Thẫm Mộng Quân, vị nữ bác sĩ chỉ biết lắc đầu ngao ngán còn không quên ngoái đầu nhìn cô gái nhỏ kia mà lòng thầm thương xót.


⬅ Trước Tiếp ➡