Sắc Yêu Mê Hoặc
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

theo Vương Minh Lãng nói “Kim Hạ, cô cũng phải kính Lục cục trưởng một ly, anh ấy đã dạy cô đánh golf, cô nên gọi anh ấy một tiếng sư phụ.” Kim Hạ không khỏi có chút oán thầm, đây cũng không phải cô cầu muốn học, lại còn bị anh ta chiếm tiện nghi, bây giờ phải kính rượu cảm ơn anh ta đã chỉ bảo cô chút ít, không phải quá điên sao.
Nhưng bao nhiêu bất bình, cũng chỉ có thể khóa ở trong lòng, cô bưng ly rượu lên, mỉm cười nhìn Lục Xuyên “Lục cục trưởng, cảm ơn anh hôm nay đã dạy tôi chơi bóng.” Lục Xuyên không nói gì, chỉ nhìn cô, tuy rằng tầm mắt cô cất giấu một chút lo lắng, nhưng vẫn không có lảng tránh.
Giây lát sau, anh cười nâng ly, chạm nhẹ vào ly rượu trong tay cô, phát ra một tiếng vang trong trẻo.
Sau khi cụng ly, anh nói “Cô có khả năng trời cho.
Tôi từng dạy những người khác, lần phát đầu tiên đều đánh không đến cầụ” Mina cướp lời nói tiếp “Vì sao?” Lục Xuyên quay đầu nhìn cô một cái, lại quay lại nhìn Kim Hạ “Người bình thường khi vung gậy, thắt lưng theo bản năng đều thẳng lên, như vậy sẽ làm tăng khoảng cách của gậy golf, đánh sẽ không đụng cầu, nhưng cô ấy không có như vậy.” Kim Hạ nhợt nhạt cười “Cảm ơn Lục cục trưởng đã khích lệ.” Khi cô cười rộ lên, hai con mắt sáng như vì sao, giống như có mảnh thủy tinh chui vào bên trong, khiến cho Lục Xuyên nháy mắt trở nên ngẩn người.
Vương Minh Lãng còn nói “Kim Hạ, vừa rồi, là đại biểu cho chính cô, bây giờ là thay mặt cho công ty lại kính Lục cục trưởng một ly, nhờ ngài sau này chiếu cố chúng tôi nhiều hơn.” Kim Hạ đành phải bưng bình rượu lên, đổ đầy một ly rượu cho mình và Lục Xuyên, cô chưa từng uống rượu trắng, vừa rồi chỉ là một ly nhỏ, đã làm dạ dày cô nóng lên “Lục cục trưởng, tôi lại kính ngài một ly.” Về phần vì sao kính, Kim Hạ đã quên nói, cô vốn là người không biết ăn nói.
Với chuyện mời rượu ai đến Lục Xuyên cũng không cự tuyệt, cười lại cụng một lần với cô, hai người uống một hơi cạn sạch.
Kim Hạ không chịu nỗi lượng rượu, chỉ sau hai chén, trên mặt đã ẩn ẩn ửng hồng, ở trong mắt Lục Xuyên, khi Vương Minh Lãng lại muốn khuyên cô tiếp rượu, thay cô đỡ “Được rồi, anh chỉ giỏi để cho người ta cô gái nhỏ đi đầu, mình lại núp ở phía sau, rượu ngày hôm nay, người nên mời tôi nhất, chính là anh.” Vương Minh Lãng nhanh nhẹn nâng ly, ra vẻ đáng thương “Là lỗi của tôi, là lỗi của tôi.
Lục cục trưởng, hai anh em chúng ta hôm nay không uống đến say mềm, sẽ không về, cũng cho anh nhìn thấy thành ý của anh em như tôi đối với anh.” Lục Xuyên cười cười “Chỉ sợ tửu lượng anh không được thôi.” Thế là hai người cứ như vậy mà uống, trong bữa tiệc lúc rãnh rỗi, Kim Hạ vụng trộm liếc nhìn Lục Xuyên một cái, đây là, anh đang giúp cô giải vây?
Lục Xuyên không phải là chủ ngồi không, Vương Minh Lăng cũng không phải đèn cạn dầu, hai người tửu lượng ngang nhau uống một lúc lâu, cuối cùng Lục Xuyên buôn ly rượu trước “Không uống, lại uống nữa sẽ say mất.” Nói xong anh liếc nhìn Kim Hạ một cái, vẻ mặt ý vị sâu xa đứng lên.
Vương Minh Lãng rất nhanh thức thời buông chén rượu, cười làm lành “Tửu lượng của Lục cục trưởng thật lớn, thật sự không có đối thủ.” Kim Hạ nhẹ nhàng thở ra chút, cơm cũng


⬅ Trước Tiếp ➡