"Ba, đụ chết con đi, làm con mang thai, sau này sinh con gái cho ba đụ A A A Sướng muốn chết "
Người đàn ông lại ưỡn eo nhanh chóng điên cuồng đâm vào rút ra mấy trăm lần, Thẩm Vi Vi kêu to phun ra nước dâm, trước mắt có một luồng ánh sáng trắng hiện lên, cô sướng đến hôn mê bất tỉnh.
“Mẹ nó, vậy mà hôn mê, không thể đụ như vậy ”
Người đàn ông còn chưa bắn ra tinh dich mắng chửi liên tục, mặc quần xong, hắn ôm lấy Thẩm Vi Vi bị đụ đến hôn mê đi xuống ͼhân núi.
Thì ra là sau khi Lục Cẩn Từ tan ca, phát hiện Thẩm Vi Vi không ở nhà, mới biết được cô vào tɾong núi hái quả dại.
Đến khi tìm được Thẩm Vi Vi, cô đã ăn quá nhiều quả Phong Nữ, đã rơi vào trạng thái mê mang, không nhận ra hắn nữa.
Quả Phong Nữ là một loại quả dại thoạt nhìn rấtxinh đẹp, ăn rấtngon, nếu là đàn ông ăn thì sẽ không có việc gì, nhưng nếu là phụ nữ ăn vào thì sẽ động dục.
Trừ phi có ai đó cầm quả Phong Nữ nhét vào tɾong cái l n nhỏ lẳng lơ làm thuốc giải, nếu không người phụ nữ ăn quả Phong Nữ sẽ động dục liên tục, không ngừng tìm đàn ông đến đụ cô, mãi cho đến chết mới ngừng.
May mắn Lục Cẩn Từ quen biết quả Phong Nữ, cũng từng nghe qua chuyện phụ nữ ăn nhầm quả Phong Nữ sẽ như thế nào, mới có thể giúp Thẩm Vi Vi giải độc, nếu không Thẩm Vi Vi nhìn thấy bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ yêu cầu người đó đụ l n mình.
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Thẩm Vi Vi nhớ lại chuyện mình bị một người đàn ông mặc đồ cổ trang điên cuồng đụ, lại nghe Lục Cẩn Từ nói chuyện của quả Phong Nữ, lúc này mới biết người đàn ông thoạt nhìn mặc cổ trang kia, thật ra chính là Lục Cẩn Từ, chỉ là lúc ấy cô đã rơi vào trạng thái mê man, không thấy rõ được gương mặt của hắn.
Thật đúng là xấu hổ chết người, lúc ấy nếu không phải Lục Cẩn Từ tan ca đi tìm cô, mà là một người đàn ông xa lạ, chuyện này có thể khó mà kết thúc
Thẩm Vi Vi lên núi hái trái cây dại thiếu chút nữa xảy ra chuyện nguy hiểm, khiến Lục Cẩn Từ cũng bắt đầu lo lắng.
Tối hôm đó, hắn đưa sổ lương thực và một túi tiền lẻ cho Thẩm Vi Vi.
“Đây là, cho tôi?”
Thẩm Vi Vi có chút không thể tin được, người đàn ông này sao đột nhiên lại vừa đưa tiền vừa đưa sổ lương thực cho cô, ở thời đại này sổ lương thực chính là gốc rễ của mạng sống, dựa vào cái này mới có thể lĩnh được lương thực.
“Cô đừng chạy lung tung ở nơi hoang dã, tiền này cô cứ cầm trước, chờ phát lương tôi sẽ cho cô nhiều hơn. Ngày mai trên thị trấn có chợ, tôi đưa cô đi họp chợ, mua chút đồ ăn.”