⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Cẩn Từ lạnh lùng nhìn tiểu binh một cái, tiểu binh lập tức cảm thấy giống như có một cơn mưa đá nện ở trên đầu mình, khí lạnh dày đặc, sợ tới mức khiến cậu nhanh chóng ngồi thẳng dậy, chăm chú lái xe, không dám nhiều lời thêm dù chỉ là một câụ
Thẩm Vi Vi lần đầu tiên đi chợ vào thời đại này, cảm thấy cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng muốn nếm thử.
Thế nhưng hiện tại mình không kiếm được tiền, cô lại không muốn tiêu nhiều tiền của Lục Cẩn Từ, chỉ có thể đáng thươռg giương mắt nhìn, nhìn cho nghiện.
Phụ nữ nông thôn và những cô gái đen gầy ở đầy đường, đột nhiên xuấthiện một người phụ nữ trẻ tuổi trắng nõn đầy đặn như vậy, dẫn tới toàn bộ người đàn ông trên đường đều đang nhìn cô.
“Con mẹ nó Hai cái ngực to kia, phải nặng̝ ba bốn ký ”
“Đêm nay nếu như ôm ở tɾong ngực hút sữa đụ l n, có thể thoải mái đến bay lên trời ”
“Sờ một cái cũng có thể thoải mái chết.”
"Mặt thật trắng, trên người khẳng định càng trắng, cái l n nhỏ lẳng lơ nhất định rấtnon, nước dâm chảy ra khẳng định cũng sẽ rấtnhiều, cắm đến vang lên âm thanh phùn phụt, thoải mái chết người "
Có vài người đàn ông dâm đãng bắt đầu bàn tán về cô, Thẩm Vi Vi lại không hề biết mình đã trở thành phong cảnh tɾong mắt người khác.
Cô nhìn thấy có người đang bán cuộn len, cái này cô biết, có thể tự mình đan áo len dùng.
Thời đại này không có áo len may sẵn, còn phải dựa vào người phụ nữ khéo tay tự mình đan, Thẩm Vi Vi thí¢h đan, cũng biết đan áo len.
Ở thời đại của cô thì có rấtít người tự mình đan, ở thời đại này ngược lại là rấtthường thấy.
“Bao nhiêu tiền một cuộn?”
Cô đột nhiên muốn đan áo len cho Lục Cẩn Từ, áo len cổ cao màu đen, mặc trên người Lục Cẩn Từ, bên ngoài phối hợp với áo khoác quân đội, ¢hắc chắn sẽ đẹp trai không chịu nổi
Tìm nửa ngày, sợi len màu đen còn không đủ, người đàn ông bán sợi len là một người đàn ông đáng khinh bốn mươi tuổi, tóc rối bù, hai con mắt nhỏ không ngừng liếc về phía ngực lớn của Thẩm Vi Vi.
“Trong nhà tôi còn có một ít, nếu không cô đi theo tôi về nhà lấy.”
Người đàn ông thử thăm dò hỏi hỏi một câụ
Thẩm Vi Vi chìm sâu tɾong chấp niệm để cho Lục Cẩn Từ mặc áo len cổ cao màu đen, cô vô cùng muốn mua đủ sợi len màu đen, chỉ thiếu một chút nữa, phỏng chừng chỉ thiếu một sợi len để đan tay áo, cô rấtmuốn.
“Nhà anh có xa không? Phải bao lâu mới tới được?”
“Cách thị trấn hai dặm, đi một lát sẽ tới.”
⬅ Trước Tiếp ➡