có cái vận đen, thường xuyên bị những sự cố lớn nhỏ ngoài ý muốn, cũng bởi vậy mà hiện tại không dám ra cửa nữa.
Hôm nay vốn là muốn xuống lầu lấy chút trái cây, ai biết liền bị trượt chân ngã xuống.
Rõ ràng là trên sàn nhà không có nước, giày của cô cũng là loại đế chống trượt, nhưng lại phát sinh tai nạn ngoài ý muốn như vậy.
Phó mẹ đau lòng hỏi "Chân của con có đau không?
Thân thể có cảm thấy có gì khác thường không?" Nghe bà hỏi như vậy, Phó Vi đúng thật là cảm thấy cả người thoải mái hơn ngày thường không ít, "Con cảm thấy thân thể không có lạnh như thường ngày, hai ngày nay đầu óc vẫn luôn có chút mê man, hiện tại lại rất thanh tỉnh." Phó mẹ mắt sáng lên, "Lá bùa kia hiệu quả cũng thật tốt quá đi " Phó ba cùng Phó từ cũng cảm thấy kinh ngạc, cái này cũng quá khoa trương đi.
Cho dù bùa có thực sự hiệu quả, cũng không phải hiệu quả nhanh như vậy chứ?
"Có thể là trạng thái của Vi Vi hôm nay tương đối tốt?
Cũng có thể là do phản ứng tâm lý?".
Phó ba vẫn có chút không thể tin.
Phó mẹ trừng hắn một cái, "Chúng ta cũng chưa có nói với Vi Vi là trên người nó có bùa, sao có thể là phản ứng tâm lý.
Khẳng định là lá bùa này có tác dụng" Phó Vi có điểm ngốc, "Cái gì bùa?" Phó Từ mở miệng giải thích một lần, nghĩ nghĩ nói "Nếu không bây giờ lấy bùa ra trước, xem em có cảm thấy thay đổi gì không?" Phó Vi không nghĩ tới anh hai nhà mình hôm nay lại trở nên mê tín như vậy, bất quá bản thân cảm thấy có chút biến hóa tốt, cô cũng muốn biết là do phản ứng tâm lý hay là do tác dụng của lá bùa.
Vì thế lấy bùa trong túi ra để lên trên mặt bàn bên cạnh.
Sau đó người một nhà nói chuyện phiếm.
Qua vài phút, đầu Phó Vi lại có cảm giác mê man như trước đây, trên người cũng từng đợt rét run.
"Con khó chịu ".
Cô ôm cánh tay hướng người nhà nói.
Phó mẹ phát hiện sắc mặt con gái càng lúc càng tái nhợt, lập tức đem lá bùa trên bàn nhét vào túi áo bệnh nhân của cô, "Thử lại " Ước chừng mười phút sau, Phó vi trừng to đôi mắt vẻ không thể tin được nói "Lá bùa này cũng thần kỳ quá, con không cảm thấy lạnh nữa, đầu óc cũng thanh tỉnh".
Lần này Phó Từ cùng Phó ba không muốn tin cũng phải tin.
Rốt cuộc bọn họ nhìn thấy từ lúc Phó Vi đeo bùa lại, sắc mặt nhìn cũng chuyển biến tốt hơn một chút.
Phó Từ không chút do dự lấy di động ra, đánh một cuộc điện thoại cho Lạc Ninh, mời cô tới bệnh viện một chuyến.
Ba người Phó gia đều không có phản đối, nội tâm càng nhịn không được sinh ra một tia hi vọng.
Phó Vi vừa mới làm giải phẫu xong, thân thể vốn dĩ lại không tốt cho nên nhanh chóng liền ngủ rồi.
Phó Từ giơ tay nhìn đồng hồ, thấy cách thời gian hẹn Lạc Ninh còn một hồi.
Hắn liền đi đến một phòng bệnh vip ở lầu khác, chuẩn bị thăm người bạn tốt vừa bị tai nạn xe cộ.
Trong phòng bệnh, Lục Tuân nửa nằm nửa dựa vào đầu giường thưởng thức lá bùa trên tay.
Nghe được tiếng gõ cửa, hắn nhanh chóng đem bùa nhét vào bên trong áo.
Nhìn thấy Phó Từ, Lục Tuân cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
"Lúc này không phải cậu nên ở công ty đi làm sao?" Phó Từ đi đến gần mép giường, kéo ghế dựa ra ngồi xuống, "Vi Vi ngã từ trên lầu xuống, hiện