⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn que thử thai hiện lên hai vạch, Lương Kỳ Gia vô cùng khiếp sợ và khó tin, cả người bởi vì bị dọa cho đến mức đầu óc trống rỗng mà đứng ngây ra.
Cô không xác định được mình đã đứng ngây ngốc trong toilet bao lâu, cho đến khi cô công nhân vệ sinh đập cửa thật lớn mới có thể đem thần trí cô đang ngao du cấp tốc trở về.
“Rốt cuộc có người ở bên trong hay không? Có liền kêu một tiếng, đừng có giả câm điếc!”
---
Lấy ngoại hình
“Có, có người ở.” Hoàn hồn, cô vội vàng đáp, nhanh chóng dùng giấy vệ sinh bọc que thử thai bỏ vào trong túi tiền, mở cửa đi ra ngoài.
“Thật là, tôi gõ cửa nửa ngày cô cũng không đáp một tiếng, rốt cuộc là làm sao chứ?”
Cô công nhân bên cạnh cứ oán giận trách móc không ngừng còn cô chỉ thầm nghĩ muốn nhanh chút thoát khỏi hiện trường để tránh bị người phát hiện cô vừa rồi tránh ở trong toilet nữ làm cái gì.
Cô nhanh chóng trở ra, xoay người chạy khỏi toilet nữ. Trở lại chỗ ngồi trong văn phòng rồi, cả người cô vẫn như cũ khiếp sợ cùng khó có thể tin, mặt cứ dại ra, cắt không còn giọt máu.
“Kỳ Gia, cậu làm sao vậy?” Đồng nghiệp Tiểu Tuệ bàn bên cạnh quan tâm hỏi cô.
Cô phản ứng chậm chạp quay đầu nhìn lại, bất quá không thể mở miệng đáp trả bất cứ vấn đề nào.
“Mặt của cậu tái lắm, có phải không thoải mái hay không?” Tiểu Tuệ cả kinh kêu lên.
“Làm sao, có chuyện gì thế?” Tiếng kêu của Tiểu Tuệ thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
“Mọi người nhìn Kỳ Gia mà xem.” Tiểu Tuệ nói.
“Trời ạ, Kỳ Gia, cô làm sao vậy? Sắc mặt vì sao khó coi như vậy, không thoải mái chỗ nào ư?”
“Làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?” Quản lí vừa hay đi qua cũng lên tiếng.
“Quản lí, thân thể Kỳ Gia không được thoải mái.”
“Cô làm sao vậy Kỳ Gia, có khỏe không?” Quản lí đi lên phía trước hỏi.
Trải qua một phen liên tiếp bị mọi người ta một câu ngươi một câu, Lương Kỳ Gia cuối cùng cũng khôi phục chút năng lực đối đáp thông thường.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Đọc Truyện Ngôn Tình có thể là một sở thích như thích nhân vật truyện nào đó, là một hoạt động để giết thời gian khi không biết làm gì, là vài phút ngẫu hứng ngồi tìm đọc trong một thư viện, cửa hàng Truyện Ngôn Tình nào đó ngày mưa hoặc là một thói quen của người người ham đọc Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
“Quản lí, buổi chiều tôi có thể xin phép nghỉ sao?” Cô suy yếu hỏi.
Giọng điệu hữu khí vô lực cùng bộ dáng giống như tuỳ thời tuỳ chỗ có thể xỉu của cô khiến quản lí không dám nói không.
“Công việc cũng không còn nhiều, mai là xong, cô nên nhanh chóng đi gặp bác sĩ. Có cần tôi gọi ai đó đi cùng hay không?” Quản lí lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của cô.
“Tôi tự đi là được rồi.” Lương Kỳ Gia lập tức lắc đầu, sắc mặt trong nháy mắt lại trắng thêm chút ít.
“Vậy cô mau đi đi, khám bác sĩ xong thì trở về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ, nếu ngày mai vẫn cảm thấy không được thoải mái thì thỉnh thoảng nghỉ một bữa cũng đâu có sao!” Quản lí nhanh chóng nói, thật sự bị tình trạng của cô dọa cho sợ hãi.
“Cám ơn quản lí.”

⬅ Trước Tiếp ➡