Mang thai là chuyện trước giờ cô chưa từng nghĩ tới. Cô thật sự mang thai sao? Nếu là thật, cô có nên sinh hạ này đứa nhỏ này ra không? Nên cho hắn biết sao? Hay là nên thần không biết quỷ không hay đến bệnh viện… phá bỏ nó?
======= Truyện Ngôn Tình hay ======
Kết tinh không được mong chờ, kết tinh ngoài ý muốn, là kết quả của tình một đêm…
Một đứa trẻ, một sinh mệnh, một tiểu bảo bối sẽ có bộ dạng rất giống hắn hoặc rất giống cô…
Ông trời, cô rốt cuộc nên làm thế nào đây?
Buổi sáng vừa tỉnh lại thì một cơn nao nao trong ngực đột nhiên dời núi lấp bể hướng Lương Kỳ Gia đánh úp lại, làm cho cô gần như là té nhảy khỏi giường, vọt tới toilet nôn lấy nôn để.
“Oẹ… oẹ…”
Thanh âm nôn mửa từng trận một đến tai mẹ Lương, bà ta nhanh nhạy nổi lên hai ánh mắt lợi hại, đứng tại chỗ nghiêng tai lắng nghe trong chốc lát, sau đó bất động thanh sắc xoay người trở về phòng bếp vì con yêu chuẩn bị bữa sáng.
Một lát sau, Lương Kỳ Gia mặt không còn chút máu, cả người vì nôn ọe mà kiệt sức đi từ trong toilet ra, mẹ Lương cũng vừa mới kêu con dậy rời giường chuẩn bị đi làm, bước từ trong phòng ra, hai người ở trên hành lang bắt gặp nhau.
“Cô không phải là mang thai đó chứ?” Mẹ Lương gọn gàng dứt khoát hỏi.
Lương Kỳ Gia cả người cứng đờ lại, không có trả lời.
“Cô thật không biết xấu hổ, tôi vẫn còn muốn có mặt mũi, cô tốt nhất đừng có để người khác lời ra tiếng vào về nhà chúng ta.” Mẹ Lương phiết môi nói.
Cô trầm mặc một chút, mới mở miệng nói. “Con sẽ chuyển ra ngoài.”
“Vậy tốt nhất nên mau một chút.”
“Con đã biết.”
Cô lại lần nữa bước đi về phía trước, sau đó nghe thấy từ phía sau giọng nói khiêu khích vô cùng quen thuộc từ người vợ chính thức của ba. “Đúng là mẹ nào sinh con nấy!”
Lương Kỳ Gia ngoảnh mặt làm ngơ tiêu sái đi vào phòng, đóng kín cửa, suy sụp nhắm mắt lại, dựa vào cửa phòng và ngồi bệt xuống sàn.
Cô đã sớm biết chuyện này nếu để dì nghe được, cuộc sống từ nay về sau ở cái nhà này sẽ không hề yên ổn, cho nên đã sớm có ý định chuyển ra sống ở bên ngoài, thậm chí ngay cả phòng ở cũng tìm được rồi, tiền đặt cọc cũng đã thanh toán, chủ cho thuê nhà nói lúc nào muốn chuyển vào sống cũng được.
---
Cô công nhân
Rời bỏ căn nhà vẫn luôn coi cô như người xa lạ này không có gì cần suy nghĩ, cô chỉ luyến tiếc người cha tội nghiệp, vì nhất quyết muốn đem cô trở về nhà mà từ đó đến nay không thể ngóc đầu lên được, thậm chí còn chẳng có sự tôn trọng từ vợ cùng con trai nữa.
Không còn đứa con gái duy nhất luôn quan tâm, hiếu thuận với mình, cùng mình nói chuyện phiếm, từ nay về sau có lẽ cuộc sống của ba sẽ còn khó khăn hơn bây giờ, cô thật sự rất luyến tiếc, lại chẳng thể đưa ba cùng đi với mình.
Quên đi, có lẽ cái này cũng giống như ba vẫn thường nói với cô, đây là số mạng của ông, đã định ông cả đời này thiếu dì một ân tình.
Mà cô, có lẽ cũng sẽ thiếu nợ đứa nhỏ trong bụng này đi?