Cô sợ La Xuy Tử sẽ ăn sạch thịt, thế nên Cam Điềm cũng tiếp tục ăn, vừa ăn vừa nghĩ, cuối cùng nghĩ ra được một chiêu, cô nói với La Xuy Tử
"Tôi và cậu cùng xuyên qua người có vóc dáng giống chính mình bảy tám phần, chúng ta nghĩ kỹ lại xem, có phải chúng ta có quen người có dáng dấp nhỏ con giống Tiểu Bát bảy tám phần không."
La Xuy Tử cảm thấy phương pháp này có thể thực hiện được nên gật đầu đồng ý.
Cam Điềm tìm tòi trong trí nhớ được nguyên chủ một lúc nhưng không có kết quả.
Cô cho rằng La Xuy Tử cũng đang nghiêm túc suy nghĩ, kết quả nhận ra cậu ấy chỉ trả lời mình cho có lệ thôi, sau đó vội vàng ăn thịt đã nhúng.
Cam Điềm nhắm mắt nén sự tức giận, bưng toàn bộ thịt tới trước mặt mình để bảo vệ rồi nói với La Xuy Tử "Cậu ăn rau đi, đừng ăn thịt nữa."
La Xuy Tử "..." Vãi, ăn lẩu mà không cho ăn thịt, đúng là cực kỳ tàn ác
Hai người cùng nhau suy nghĩ một lúc nhưng vẫn không có kết quả, La Xuy Tử buồn bực nói "Chị đại, ăn no trước rồi nói, có việc nào quan trọng bằng việc lấp đầy bao tử chứ?"
Thế là những chuyện khác đều được gạt sang một bên, Cam Điềm và La Xuy Tử bắt đầu cướp đồ ăn thức uống suốt nửa tiếng.
Ăn no rồi vuốt bụng ợ một tiếng đầy thỏa mãn, vì thế mà càng lười nghĩ đến chuyện chính.
Cam Điềm mệt mỏi nên vào nhà vệ sinh tắm trước, sau khi tắm xong thì nằm lên trên giường, bảo La Xuy Tử bôi thuốc cho chân chính mình thêm một lần nữa.
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện, đánh giá 10 sao làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Sau khi sức thuốc xong thì quấn băng gạc, La Xuy Tử quấn bàn chân xinh đẹp non mịn của cô thành cái móng heo to lớn.
Cam Điềm không ôm bất cứ chờ mong với chuyện La Xuy Tử sẽ tâm tư tinh tế tỉ mỉ, cô vẫn nhớ Tiểu Bát.
Tấm gỗ, nằm xuống cộm tới mức luống cuống, Cam Điềm đành phải nửa nằm nửa ngồi dựa vào chăn mềm.
Nghe thấy tiếng nước ào ào do La Xuy Tử tắm rửa trong nhà vệ sinh, cô đặt tay lên bụng rồi hỏi La Xuy Tử "Trong người cậu còn bao nhiêu tiền vậy?"
Nhắc tới tiền, La Xuy Tử hận bản thân không xuyên qua sớm hơn một chút. Cam Điềm Điềm vốn cho cha nuôi là ông Cam tận năm triệu, bây giờ đã chơi cờ bạc không còn lại bao nhiêụ Cậu ấy vươn mặt ra khỏi bọt nước, ai oán nói "Chỉ còn ba mươi nghìn."
Có là được rồi, Cam Điềm dựa vào chăn chuyển động cơ thể "Mua cho tôi một cái nệm mới, còn có cái gối đầu mềm mại, sau đó mua thêm hai bộ quần áo."
Nghe thấy phải mua mấy món đồ mắc tiền này từ trong miệng chị đại nhà mình, La Xuy Tử vô ý thức muốn nhổ nước miếng. Nhưng ngẫm lại tình trạng cơ thể lúc này của cô thì cũng có thể hiểu được, cậu ấy đành nén cảm giác muốn nhổ nước bọt xuống rồi thở dài "Tiêu hết tiền rồi thì phải làm sao bây giờ?"
Vấn đề này mà còn phải suy nghĩ? Cam Điềm nhắm mắt lại "Kiếm chứ sao nữa."
La Xuy Tử tắt vòi sen chỉ còn một nửa lỗ có thể chảy ra nước, cầm khăn lông lau khô tóc "Còn trộm mộ nữa không?"
Cam Điềm cũng đã nghĩ tới nhưng hiện thực không cho phép, cô nằm yên không nhúc nhích "Cậu cảm thấy cơ thể này của tôi có thể làm được không? Chẳng lẽ cậu cõng tôi xuống mộ?"
Không có Cam Điềm làm chị đại để dẫn đường, La Xuy Tử không dám làm những chuyện đó một mình, nguy hiểm quá lớn. Cậu ấy tìm được dao cạo râu thủ công ở trên bệ cửa sổ trong phòng vệ sinh, cạo râu trước cái gương vô cùng dơ.
Cạo được một lúc rồi dừng lại "Vậy phải kiếm tiền như thế nào?"
Cam Điềm rất thoải mái "Không phải cậu là thần côn à, thế thì đi đoán mệnh cho người ta chứ sao."
La Xuy Tử cầm dao cạo râu, nheo mắt nhìn về phía phòng ngủ "..."