⬅ Trước Tiếp ➡

Anh đứng thẳng dậy. Kinh Sơ cúi đầu nhìn chiếc khăn trong lòng bàn tay, còn chưa kịp ngẩng lên thì thấy anh đang nghe điện thoại, nói tiếng Quảng trôi chảy, giọng điệu bình thản bàn chuyện làm ăn.
"Dự án bên bờ biển tôi không nhường đâụ Muốn cướp à?"
"Vậy cứ thử xem."
Cô chỉ hiểu được đôi ba câụ Nháy mắt, muốn đứng dậy nhưng phát hiện chân tê rần không nhúc nhích được. Lúc ấy, người đàn ông dường như đã để ý, đưa tay ra phía cô.
Kinh Sơ lập tức né tránh. Đợi anh cúp máy, cô nhỏ giọng nói "Anh à, tôi… tôi có bạn trai rồi."
Cô sở hữu vẻ ngoài nổi bật, lại học múa ba lê từ nhỏ, người theo đuổi không ít. Với cô, một người lạ đột nhiên tốt bụng như thế, tám phần là có ý đồ riêng nên cô chẳng ngần ngại mà xếp anh vào nhóm đó.
Nghe xong, Hạc Hành Chỉ kéo lỏng cà vạt, nhướng mày "Cô có bạn trai, thì liên quan gì đến tôi?"
Giọng anh mang chút trêu chọc, lại tỏ vẻ đàng hoàng "Cô gái, tôi là người đứng đắn."
Kinh Sơ nghe vậy mới nhận ra mình đã hiểu lầm, chân cũng vừa hết tê, liền vội vàng đứng dậy cúi người xin lỗi "Xin lỗi, xin lỗi, là tôi hiểu sai ý."
Mặt cô đỏ bừng, cúi gằm không dám nhìn anh, cũng chẳng đợi anh nói gì, vội vàng quay người chạy khỏi đó.
Chạy thẳng về phòng nghỉ sau sân khấu, cô ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu hối hận, như thể vừa tự tay viết nên một bản "chết xã hội".
Trời ơi, cô đúng là hoang tưởng quá rồi
Người đàn ông như anh, nhìn qua cũng biết xuất thân không tầm thường, sao lại có thể để mắt tới cô cơ chứ
"Kinh Sơ, sao mặt cậu đỏ thế kia?"
Triệu Lị bước đến, vỗ nhẹ lên vai cô. Kinh Sơ vội lấy tay quạt quạt "Nóng quá ấy mà."
"Ồ, phải rồi, nghe nói hôm nay có nhân vật lớn tới đó "
Triệu Lị ghé sát vào tai cô, thần thần bí bí thì thầm "Nghe đồn là…"
Một tiếng sau, buổi diễn kết thúc. Trước cửa nhà hát, một chiếc Maybach lặng lẽ đậu lại.
Chẳng mấy chốc, một người từ trong xe bước ra, che ô đi tới chỗ người đàn ông đang được ban lãnh đạo nhà hát vây quanh, vẻ cung kính "Anh Hạc, tôi vừa xuống máy bay là phi thẳng đến gặp anh đấy, đủ thành ý chưa?"
Người bên cạnh nhanh tay châm điếu xì gà. Hạc Hành Chỉ khẽ kẹp giữa hai ngón tay, rít một hơi rồi ánh mắt lướt qua vết cắn lộ trên cổ Kỷ Nịnh, lơ đãng nói "Không phải gặp người trên giường trước à?"
Kỷ Nịnh cười khà "Hừ Ghen thì cứ nói thẳng, cần tôi giới thiệu cho một cô không?"
Hạc Hành Chỉ đang bước đi thì bất ngờ dừng lại.
Anh vừa đứng lại, cả đoàn người phía sau cũng đồng loạt khựng chân. Hơn chục ánh mắt dõi theo hướng nhìn của anh, chỉ thấy ánh mắt anh rơi lên cô gái ở bên kia đường.
Cô gái ấy đang cầm ô trong suốt, gương mặt thanh thuần xinh đẹp. Mái tóc rối nhẹ, để lộ vầng trán trắng mịn, tóc đen kẹp một chiếc cài lông chim, được tết lệch sang một bên thành bím dài thướt tha.
Cô gái vẫn chưa thay bộ váy múa ba lê trắng muốt, vòng eo mềm mại như nước. Đôi chân trắng ngần lướt qua vũng nước mưa, lao về phía một người đàn ông.
Hai người ôm nhau giữa cơn mưa, khung cảnh chẳng khác gì bước ra từ một bộ phim thần tượng.
Ánh mắt anh u tối, toàn thân tỏa ra hơi lạnh. Kỷ Nịnh thấy anh cứ dán mắt về một hướng, giọng mang theo tia châm chọc "Thích kiểu mềm mại, tuổi còn nhỏ à? Tiếc nhỉ, người ta có bạn trai rồi."
"Vậy sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡