⬅ Trước Tiếp ➡

Rõ ràng hắn ta gọi cho Kinh Sơ, sao lại là giọng đàn ông bắt máy? Hắn ta đang ở quán bar, xung quanh ồn ào nên còn cố ý tìm một góc yên tĩnh hơn để nghe cho rõ.
"Kinh Sơ đâu rồi?"
Hạc Hành Chỉ nghe ra sự lo lắng trong giọng đối phương, cổ họng khẽ chuyển động, giọng trầm khàn "Cô ấy ngủ rồi."
"Đang ở trong phòng tôi."
Sắc mặt Quý Thanh Sơn lập tức đen kịt "Anh là ai Cái gì mà ở trong phòng anh? Tôi mới là bạn trai cô ấy Anh dám động vào cô ấy thì tôi sẽ bẻ gãy chân anh "
Lần đầu tiên có người dám nói câu đó với Hạc Hành Chỉ. Anh nheo mắt, ngậm một viên đá trong miệng, đợi nó tan ra rồi thong thả trả lời người đàn ông đang gào lên trong điện thoại "Đừng nóng."
"Tôi chưa làm gì cả."
Quý Thanh Sơn tức đến đỏ bừng cả mặt "Vậy sao điện thoại cô ấy lại ở chỗ anh? Cô ấy nói đi phỏng vấn, cuối cùng lại là đi gặp cái thằng mặt trắng như anh, cô ấy muốn cắm sừng tôi chắc?"
Hắn ta theo đuổi cô nửa năm mới miễn cưỡng chiếm được chút chủ động. Còn chưa kịp hôn, vừa về nước đã tính "bắt người về quy hàng", ai ngờ lại bị người khác nẫng tay trên.
Hạc Hành Chỉ "Cậu đừng hiểu lầm, giữa tôi và Kinh Sơ thật sự không có gì cả. Đừng vì tôi mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người."
"Không có gì mà để cô ấy ở trong phòng anh? Cho cô ấy nghe điện thoại "
Hạc Hành Chỉ nhíu mày, không tán thành.
"Cậu không thể tin cô ấy một chút sao? Trời mưa lớn thế này, một cô gái trẻ đến phỏng vấn, bị mưa làm ướt hết người. Ở lại một đêm trong phòng khách để tắm rửa và nghỉ ngơi, sao có thể gọi là cắm sừng được?"
Quý Thanh Sơn nghe xong, hoàn toàn đơ người. Ngay sau đó, hắn ta nghe thấy tiếng con gái khe khẽ vang lên "Để tôi nghe đi."
Kinh Sơ cầm lấy điện thoại, nghe thấy đoạn hội thoại vừa rồi liền đoán được phần nào. Giọng cô khi nói với Quý Thanh Sơn cũng chẳng còn nhẹ nhàng như trước "Mưa to quá, ngài Hạc tốt bụng cho em tá túc. Quý Thanh Sơn, giữa em và anh ta không hề như anh nghĩ đâụ"
Lần đầu tiên cô nổi giận như vậy, Quý Thanh Sơn cũng luống cuống.
"Xin lỗi A Kinh, anh uống hơi nhiều, đầu óc lộn xộn, nói chuyện không suy nghĩ… Nhưng anh không nghi ngờ em, chỉ là lo em về chưa tới nơi nên mới gọi."
"Giờ mưa vẫn to, hay là… để anh qua đón em nhé?"
Nghe xong lời giải thích của hắn ta, trong lòng Kinh Sơ vẫn thấy nghèn nghẹn, nặng trĩụ
"Không cần đâụ"
Họ đã ở bên nhau hơn một năm, vậy mà vừa trở về, điều đầu tiên hắn ta nghĩ tới lại là nghi ngờ cô đã phản bội? Một chút tin tưởng cũng không có. Cảm xúc trong lòng cô rối bời, đan xen khó nói thành lời.
Cô cúp máy, hàng mi khẽ rũ xuống. Trên người là bộ đồ ngủ lông xù màu trắng, rộng rãi ấm áp, hoàn toàn trái ngược với cơn mưa lạnh lẽo ngoài kia. Cô chẳng hiểu vì sao, nhưng lại rất tham luyến chút ấm áp nhỏ nhoi ấy.
"Khó chịu à?"
Hạc Hành Chỉ nhận ra cảm xúc thay đổi trong cô, lặng lẽ đưa cho cô một cốc nước ấm.
"Xin lỗi nhé, là tôi vô tình nghe máy của cô khiến cô không vui."
"Không sao đâu, chỉ là chuyện giữa tôi và anh ấy, không liên quan đến anh."


⬅ Trước Tiếp ➡