Tôi có mẹ, chỉ có điều mẹ và bố tôi đã ly hôn, mẹ tôi đã đến sống hạnh phúc ở một thành phố rất xa.
Thật ra hôm nay là sinh nhật mười tuổi của Tần Từ, nhưng đối với cô mà nói, sinh nhật cũng không khác gì những ngày bình thường.
Từ nhỏ Tần Từ đã sống nương tựa cùng với bố.
Ông nội rượu chè cờ bạc, trước khi qua đời để lại một đống nợ nần. Bố phải trả hết từng chút một, ở nhà nhịn ăn nhịn mặc, cuộc sống vô cùng nghèo khó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Con nhà khó sớm quen việc nhà, câu này thực sự không sai.
Với cô mà nói, điều kiện vật chất giàu có hư ảo như cuốn truyện cổ tích.
Cô không đọc truyện cổ tích, không tin cái kết có hậu của công chúa và hoàng tử, cũng chưa bao giờ hy vọng xa vời vào những thứ viển vông.
Bởi vì vậy nên dường như cô không hợp với đám con gái đồng trang lứa. Không có chủ đề chung, thường xuyên bị bạn bè xa lánh, nhưng cô không hề quan tâm đến những điều đó.
Mình đi con đường của mình, mặc cho người khác nói này nói kia.
Bố cần cù, chất phác ngày ngày bôn ba, phơi nắng dầm sương trên công trường, đi sớm về khuya. Có những lúc không có việc ở gần còn phải đến nơi xa xôi, một lần đi là cả mười ngày, nửa tháng.
Từ nhỏ đến giờ, gần như là cô tự chăm sóc bản thân.
Nấu cơm, gánh nước, giặt quần áo, cắt cỏ, chăn dê.. Không có gì là cô không làm.
Việc nặng việc nhọc cô cũng chưa khi nào phàn nàn, vào lúc con cái nhà người ta phải để bố mẹ ép học bài rất khổ sở thì cô học tập vô cùng tự giác, tập trung dành thời gian và công sức.
Bởi vì bố thường nói, phải nếm trải khổ đau mới là người hơn người khác.
Cuộc sống vất vả là thử thách trời cao ban cho. Từ xưa đến nay, học tập là lối thoát duy nhất cho những đứa trẻ nhà nghèo. Bố không cần cô phải giàu sang phú quý, chỉ mong cô có thể bước đi xa hơn trên con đường đời, bay xa ngàn dặm, nhìn ngắm phong cảnh ngoài kia.
Tần Từ ghi tạc những lời đó trong lòng, bình thường cô luôn giành giật từng giây một để chịu khó học tập.
Từ lớp một đến bây giờ, lần thi học kỳ nào cô cũng luôn đứng nhất toàn trường.
Cô là niềm kiêu hãnh lớn nhất của bố, cũng là niềm kiêu hãnh lớn nhất của bản thân.
Cô giặt quần áo xong rồi về nhà, phơi đồ, ăn vài miếng cơm nguội rồi lấy chiếc cặp sách cũ của mình ra, ngồi trên bệ đá dưới hiên nhà tựa vào chiếc ghế tre ố vàng xem trước bài tập.
Trên nền đất bên cạnh có một chồng sách giáo khoa cho năm học mới được đặt ngay ngắn, những con gà nhà cô nuôi bước lững thững đi cạnh cô, thi thoảng còn đái lung tung. Cô đưa tay ra, mắt nhìn bao bố dưới chân, bốc một nắm thóc rồi tung về phía bãi đất ở cổng theo hình vòng cung. Đám gà kia vỗ cánh kêu to chạy đến mổ lấy mổ để, quên cả trời đất, giành nhau ầm ĩ.
Tần Từ ngẩng đầu nhìn mấy con gà ngu ngốc của mình, chợt hơi ngẩn người.
À, ngày mai rảnh rỗi phải ra sau núi bới ít giun cho chúng nó bồi bổ cơ thể, lạc trong nhà cũng sắp hết, phải hái thêm.