⬅ Trước Tiếp ➡

chất ngạo mạn kia làm cho tức đến mức xanh cả mặt.
"Cô tưởng mình đẹp lắm chắc?" Ngôn Kiều Kiều tiến lại gần, đôi mi dài khẽ rung, ánh mắt trong veo như phủ sương thu, đuôi mắt hơi xếch lên mang theo nét quyến rũ khó tả.
Cô vốn đã đẹp sẵn, làn da mịn như ngọc, không chút tì vết, đúng chuẩn một viên ngọc thô hoàn hảo.
"Không đẹp sao?" Lưu Kim Tư bị vẻ đẹp ấy làm cho nghẹn lời, há miệng mà chẳng nói được câu nào.
Đúng lúc Ngôn Kiều Kiều định rời đi, cô ta chợt gọi giật lại "Ngôn Kiều Kiều, mai là sinh nhật tôi " Ngôn Kiều Kiều chẳng buồn ngoái đầu "Liên quan gì đến tôi?" Lưu Kim Tư vội vã đuổi theo "Không phải chứ?
Sinh nhật cô tôi còn tặng túi phiên bản giới hạn, chẳng lẽ cô không tính đáp lễ?" "Ồ, vậy trả cô một cái là được chứ gì." "Tối mai tôi gửi địa chỉ, nhất định phải đến đấy " "Xem tâm trạng đã." Ngôn Kiều Kiều đang ăn kem thì bất chợt nghĩ tới việc cô gái kia toàn thân toàn hàng hiệu, đãi tiệc sinh nhật chắc chắn sẽ mời không ít người có máu mặt.
Biết đâu lại moi được chút tin tức có giá trị?
Ngôn Kiều Kiều khẽ nhướn mày, quay sang hỏi "Sinh nhật cô mời những ai?" Lưu Kim Tư nhìn cô ăn kem mà thèm chảy nước miếng, cố nuốt xuống.
Cô ta thuộc tạng người dễ béo, giờ mà ăn thì bao nhiêu công sức giảm cân tháng này đổ sông đổ bể.
"Dù sao cũng rất đông." "Có người của Điền gia không?" "Tất nhiên, họ là đối tác lớn nhất của nhà tôi mà." Ngôn Kiều Kiều khẽ cong môi cười, tài xế đã tới, cô lên xe, để lại một câu "Gửi địa chỉ cho tôi." Lưu Kim Tư đứng sững giữa làn khói xe mù mịt, bị nuốt trọn bởi đám khói thải mà không kịp né.
Nhìn theo đuôi xe dần khuất bóng, cô ta tức đến độ gào lên "Ít ra thì cũng bỏ tôi khỏi danh sách đen đi chứ " Ngôn Kiều Kiều để có thể tỏa sáng tại bữa tiệc tối, đã dành cả buổi sáng để lựa chọn váy áo.
Mãi đến khi đội trang điểm đến vào buổi chiều, cô mới dựa theo phong cách trang điểm mà quyết định bộ đồ cuối cùng.
Tạ Xuyên Diên chờ dưới lầu suốt hai tiếng đồng hồ, chỉ cần nghe thấy một tiếng động nhỏ liền lập tức ngẩng đầu nhìn lên.
Ngôn Kiều Kiều xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt xếch đầy quyến rũ của cô tựa như một con hồ ly mê hoặc lòng người.
Cổ thiên nga thanh tú nối liền bờ xương quai xanh gợi cảm, sợi dây chuyền đính hoa hồng đỏ thẫm như điểm nhấn hoàn hảo.
Chiếc đầm đuôi cá màu trắng sữa khéo léo tôn lên đường cong kiêu hãnh của cô, đẹp đến mức khiến người khác không thể rời mắt.
Cô chạy về phía anh, ánh đèn trắng phía sau khiến gương mặt cô trở nên mơ hồ như một ảo ảnh.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Xuyên Diên bỗng ngỡ như mình đang quay lại năm 17 tuổi, khi Ngôn Kiều Kiều bất chấp tất cả mà đứng chắn trước mặt anh, nắm chặt lấy tay anh, dõng dạc nói với cả thế giới rằng "Em tin anh." Ngôn Kiều Kiều kéo váy xoay một vòng trước mặt anh, cố tình kiêu ngạo hỏi "Thế nào, bị sắc đẹp của bổn tiểu thư làm cho choáng váng rồi chứ gì?" Tạ Xuyên Diên lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng đưa tay ra đỡ, hơi khom người "Rất xinh đẹp.
Đi thôi, tiểu thư." Ngôn Kiều Kiều hếch mặt, đầy kiêu kỳ đặt tay vào khuỷu tay anh.
Cô vốn nghĩ anh chỉ đưa mình đến nơi, không ngờ lại cùng lên xe luôn.
"Anh cũng đến dự tiệc sinh nhật


⬅ Trước Tiếp ➡