⬅ Trước Tiếp ➡

ra Nếu trong bệnh viện Hoa Kim đã có một bác sĩ đâm sau lưng Tổng giám đốc Đường, thì vị bác sĩ nhi khoa tên Lưu Oánh, người có vẻ rất thân với cô Vương, có phải cũng đáng nghi?
Cô lại gõ thêm một dòng Bác sĩ Lưu Oánh bên nhi khoa cũng rất khả nghi, có khả năng thông đồng với kẻ chủ mưụ Con ngươi Đường Minh Khiêm co rút, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Cô gái này rốt cuộc là ai?
Sao lại biết nhiều đến vậy?
Nhưng nghĩ đến bác sĩ Trương, anh không thể không chần chừ.
Dù sao bác sĩ Trương là bác sĩ chính của vợ anh, hiện giờ tình trạng vợ còn chưa ổn định, nếu đổi bác sĩ giữa chừng, có thể ảnh hưởng đến việc điều trị.
Nhưng vẫn câu nói ấy Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Đường Minh Khiêm lập tức gọi cho chuyên gia sản khoa khác, đồng thời sắp xếp vệ sĩ lên tầng trên bảo vệ an toàn cho vợ mình.
Ngay lúc đó, sảnh bệnh viện xuất hiện một vị khách không mời.
“Đường Minh Khiêm Anh dám sau lưng con gái tôi lăng nhăng bên ngoài à Giờ tiểu tam còn tìm đến tận cửa rồi kìa ” Thang máy VIP tầng một vừa mở ra, một bà lão mặc đồ lộng lẫy, tức đến mức phát run, lao thẳng vào sảnh.
Nghe giọng điệu, rõ ràng bà chính là mẹ vợ của Đường Minh Khiêm.
“Con gái tôi còn đang nằm ICU, anh còn là đàn ông không vậy hả?” “Còn là đàn ông không ” Lúc này bà cụ giống như một con sư tử cái nổi điên, nhào về phía Hạ Lễ Lễ, như thể giây tiếp theo sẽ xé xác cô ra thành từng mảnh.
“Còn trẻ thế này mà không biết xấu hổ à ” Hạ Lễ Lễ tật ở chân, chẳng biết trốn đi đâu, chỉ muốn lăn bánh xe chạy trốn càng nhanh càng tốt.
Trợ lý của Đường Minh Khiêm vội vã bước lên cản bà cụ “Bà Bạch, bà hiểu lầm rồi ạ ” Đường Minh Khiêm bất lực lại oan ức “Mẹ, mẹ đừng có nghe gió là mưa thế chứ.” Bà Bạch đang cơn thịnh nộ, căn bản chẳng nghe lọt lời nào “Chuyện đến mức này còn dám che chở cho con hồ ly tinh kia ” Bà cụ gia nhập chiến trường khiến hiện trường trở nên hỗn loạn như nồi lẩu thập cẩm, người thì mắng chửi, người thì can ngăn, bảo vệ chẳng dám đứng về bên nào.
“Có chuyện gì đấy, trật tự nào ” Một giọng nói nghiêm nghị vang lên, hai viên cảnh sát trong bộ cảnh phục bước vào sảnh bệnh viện, phá vỡ thế cục.
Một nam một nữ, trong đó nữ cảnh sát trông cực kỳ nghiêm khắc, vừa bước vào vừa răn đe “Đừng vu oan cho cô gái nữa Người ta là hiệp nữ cứu người, mấy người lại bịa đặt thế này là phạm pháp đó ” “Tung tin đồn ác ý trên diện rộng sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật ” Cuối cùng cũng có người đại diện cho công lý lên tiếng, toàn bộ ánh mắt đều dồn về phía hai viên cảnh sát.
Bà Bạch còn ngẩn người ra, đầu óc chưa theo kịp diễn biến “Cảnh sát đến rồi?
Cảnh sát còn giúp bắt tiểu tam nữa à?” “Tiểu tam cái gì chứ ” Nữ cảnh sát dở khóc dở cười “Cô gái này rất có thể đã cứu cháu gái bà đấy ” Bà cụ nhà họ Bạch sững sờ “Cháu gái tôi đang ở phòng quan sát cơ mà?” Lúc bà vừa xuống đây, đứa nhỏ vẫn còn ngủ ngon lành.
Nữ cảnh sát ra hiệu cho bà cụ nhìn ra cửa “Có khả năng cháu gái bà đã bị tráo rồi, người trong phòng bệnh kia không phải cháu ruột của bà.” Bà cụ nhà họ Bạch lập tức nhìn ra cửa.
Sau khi hai


⬅ Trước Tiếp ➡