Khương Sắt có chút tò mò, muốn biết về Niếp Tư Cảnh vẫn luôn sống ẩn dật trên đỉnh núi núi Bàn Long mười mấy năm qua này.
Cho dù thỉnh thoảng ra ngoài đi tới đi lui cũng đều là có một lượng lớn tùy tùng của nhà họ Niếp đi theo.
Anh càng giống như một người quyết định sách lược ở phía sau. Nếu không phải Khương Sắt xuất hiện, thì đoán chừng cả đời này Niếp Tư Cảnh cũng sẽ không xuất hiện ở khu phố xá náo nhiệt.
“Đi đâu á?” Trong mắt Khương Sắt có chút tò mò và kinh ngạc.
Niếp Tư Cảnh véo khuôn mặt mềm mại trắng nõn của cô, không nói gì.
Khương Sắt càng thêm tò mò, Niếp Tư Cảnh lại còn biết tạo bất ngờ cho cô.
Chuyến ra ngoài này, sao lại tiến bộ nhiều như vậy?
Khương Húc cảm thấy chị gái mình trước đây chính là được cả nhà chiều chuộng, mặc dù cha mẹ đã qua đời, nhưng trong xương tủy cô thì lại là kiểu người không chịu được thiệt thòi kia.
Lại cộng thêm cả nhà bác trai vì để tạo ấn tượng tốt cho giới truyền thông, cho nên thật sự là không sao dám đối xử tệ bạc với Khương Sắt một cách công khai.
Bây giờ lại cộng thêm một Niếp Tư Cảnh cưng chiều vợ, Khương Húc thật sự là không biết Khương Sắt sẽ được cưng chiều thành bộ dạng gì.
Không chịu nổi bộ dạng yêu đương thắm thiết của hai người được nữa, Khương Húc vào phòng dọn dẹp phòng mình.
Có thể là lời nói của Niếp Tư Cảnh đã mang đến cho Khương Sắt hy vọng, cho nên cô cũng không quản Niếp Tư Cảnh nữa, trực tiếp đi vào phòng mình chọn quần áo tắm rửa.
Niếp Tư Cảnh nhìn bộ dạng nhỏ nhảy nhót tung tăng kia của Khương Sắt. Không nhịn được giãn cơ mặt ra, khóe miệng hơi nhếch lên.
Khương Sắt vào phòng, Niếp Tư Cảnh cũng không thể không làm gì. Móc điện thoại ra, bắt đầu sắp xếp trước.
Lúc Khương Sắt tắm, nhìn vết bớt phía sau eo đã rõ hơn không ít so với trước đây.
Cô hơi nhíu mày. Một vết bớt màu đỏ sẫm, cực kỳ giống với nốt ruồi chu sa.
Đây là vết bớt lúc sinh ra thì đã có của Khương Sắt. Lúc đó sau khi mẹ nhìn thấy sắc mặt liền thay đổi rất nhiều, thậm chí còn cắt đứt liên lạc với nhà mẹ đẻ bên kia.
Theo sự lớn dần của cô trong mấy năm nay, vết bớt ban đầu vốn đã mờ đi không ít. Nhưng không ngờ bây giờ lại bắt đầu rõ lên.....
Đợi Khương Sắt tắm rửa xong đi ra, nhìn đống quần áo đầm váy rực rỡ đủ loại treo trong tủ quần áo, liền bắt đầu phiền muộn.
Buổi hẹn hò đầu tiên, nên mặc gì đây?
Từng chiếc váy một bị Khương Sắt ném lên giường một cách đầy cáu kỉnh.
Nhìn những chiếc váy đó, Khương Sắt bất lực móc điện thoại ra vào wechat, tìm thấy cuộc trò chuyện của nhóm [Tam giác sắt bi ép khiêm nhường].
[Sắt Sắt không muốn mập]: Buổi hẹn hò đầu tiên, mặc gì đẹp?
[Vi Tâm không muốn nghèo]: ......
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: .....
[Vi Tâm không muốn nghèo]: Chị em à, cậu muốn ngoại tình?
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Chị gái à, dũng khí thật đáng khen.
[Sắt Sắt không muốn mập]: ? Nghĩ gì thế? Mình là hẹn hò với chồng mình!
Phần bánh ngọt nhỏ ngày hôm nay.
Mọi người đã học được lời ân ái của cậu Cảnh chưa?
Cha mẹ Sắt
Lúc này, Tống Vi Tâm và Lục Thanh Thần đã không nói ra được gì nữa.
Vì bọn họ căn bản không tưởng tượng nổi, Nhiếp Tư Cảnh sẽ làm ra mấy chuyện như hẹn hò.
Khương Sắt đợi rất lâu cũng không đợi được câu trả lời của hai người họ, cũng không gửi hi vọng lên người bọn họ nữa.
Cuối cùng Khương Sắt chọn thật lâu mới chọn được một bộ váy ngắn màu đen lưng cao, rồi mặc thêm một chiếc áo tay phồng hở vai màu đỏ rượu.
Thân hình Khương Sắt cao gầy, váy ngắn làm cho đôi chân thon dài thẳng tắp của cô được lộ ra ngoài, trắng nõn, vô cùng hấp dẫn.
Cô làm tóc một chút rồi tự trang điểm cho mình.
Đợi Khương Sắt làm xong thì đã là hơn 2 tiếng sau rồi.
Nhiếp Tư Cảnh ngẩng đầu, nhìn thấy thiếu nữ kiều diễm động lòng người, đặc biệt là đôi chân dài được lộ ra, khiến đôi mắt Nhiếp Tư Cảnh hơi trầm xuống.
Khương Sắt không cảm thấy được Nhiếp Tư Cảnh có gì đó không đúng.
Cô thoải mái quay một vòng trước mặt Nhiếp Tư Cảnh, giống như đang khoe ra sự xinh đẹp của mình cho người yêu vậy, “Đẹp không?”
Nhiếp Tư Cảnh đứng dậy, ôm cô vào lòng, hôn lên môi cô mấy cái.
Lúc này mới từ từ lên tiếng, giọng nói hơi khàn có chút bất mãn, “…Đẹp quá mức rồi.”
Cô ra ngoài như vậy, chắc chắn sẽ thu hút không ít ánh nhìn của đàn ông.
Muốn nhốt cô lại.
Tất cả sự xinh đẹp của cô chỉ cho mình anh hưởng thụ.
Tâm lý đen tối trong lòng không ngừng nảy sinh, nhưng có lẽ anh vốn dĩ là người như vậy, chỉ vì không muốn dọa sợ con mồi mà mình yêu quý nên thu lại tất cả sự sắc bén, mang lên chiếc mặt nạ ngụy trang.
Tất cả, đều nằm trong sự khống chế của anh.
Khương Sắt ngây ngất tiếp nhận lời khen của Nhiếp Tư Cảnh, đương nhiên cũng không để ý đến suy nghĩ đen tối của người đàn ông.
“Em đi lấy túi, đợi em một chút.”
Đợi Khương Sắt lấy túi xong, vui vẻ khoác tay Nhiếp Tư Cảnh, ra khỏi căn nhà.
Dưới lầu của căn nhà, Nhiếp Tư Nha đã lái xe tới.
Nhìn thấy Khương Sắt khoác tay Nhiếp Tư Cảnh đi xuống, biết rõ tính tình của Nhiếp Tư Cảnh, Nhiếp Tư Nha cũng không dám nhìn Khương Sắt nhiều. Đưa chìa khóa xe cho Nhiếp Tư Cảnh, “Anh, chị dâu, chúc hai người hẹn hò vui vẻ.”
Sau đó anh ta rất thức thời mà lui đi.