Nhìn thấy được tất cả quang cảnh xung quanh. Nhìn ra bên ngoài là cảnh tượng về đêm của thủ đô, khiến người ta cảm thấy rất hùng vĩ.
Xung quanh trống rỗng, ở giữa được bày một chiếc bàn và hai chiếc ghế.
Khăn trải bàn màu trắng tinh khiết, trên bàn còn được đặt nến, dụng cụ ăn, cũng với hoa cát cánh ở trong bình.
Cũng không biết Nhiếp Tư Cảnh cho người lấy từ đâu.
Hoa cát cánh tươi đẹp mềm mại, trên cánh hoa còn đọng lại hơi nước.
“Mời ngồi.” Nhiếp Hồng đích thân kéo ghế cho hai người ngồi xuống.
Khương Sắt và Nhiếp Tư Cảnh ngồi hai đầu của bàn.
Nhiếp Hồng nháy mắt ra hiệu với nhân viên phục vụ đang đợi lệnh ở xung quanh, mấy nhân viên phục vụ đó lập tức hiểu ý.
Bọn họ rời đi một cách có trật tự, nhưng là mấy phút sau lại xuất hiện lần nữa.
Trên tay mỗi người đều cầm một cái khay, bọn họ để khay lên bàn, mở từng cái ra.
Không đến một lúc, trên bàn đã được bày biện đủ các loại món ăn ngon và tinh xảo.
Sự lãng mạn tôn quý
“Gia chủ, chủ mẫu, mời dùng.”
Đợi món ăn được lên đủ, mấy nhân viên phục vụ cũng không ở đó nữa, sau khi Nhiếp Tư Cảnh khẽ gật đầu, Nhiếp Hồng dẫn đầu mấy người nhân viên kia rồi rời khỏi tầng lầu.
Bây giờ Khương Sắt vẫn còn có cảm giác không nói nên lời.
Thật sự không ngờ lần đầu tiên Nhiếp Tư Cảnh dẫn cô ra ngoài thì sẽ đến một nơi như thế này.
Tầng cao nhất của Vân Hoài Chi Điên, xung quanh đều là cửa thủy tinh sát đất. Từ đây có thể nhìn thấy được cảnh về đêm phồn hoa náo nhiệt của thủ đô.
Ở giữa còn có một cái kính viễn vọng, tên là Mắt Vân Hoài, thậm chí nó còn có thể nhìn thấy được những ngôi sao lộng lẫy rực rỡ của ngân hà.
Cúi đầu, có thể nhìn thấy thủ đô phồn hoa náo nhiệt.
Ngẩng đầu, có thể thấy ngôi sao sáng chói của ngân hà.
Ở đây, là thánh địa hẹn hò mà hàng ngàn cặp tình nhân ao ước.
Nhưng vì tính đặc thù của Vân Hoài Chi Điên, lại thêm mỗi tháng nhà ăn của tầng cao nhất chỉ tiếp đãi chín lần.
Vì thế, được cộng đồng mạng cầu mà không được đặt cho nó một cái tên tuyệt vời là thánh địa hẹn hò.
Thử nghĩ xem, có người phụ nữ nào có thể kháng cự lại sự lãng mạn tôn quý này chứ?
“Thích không.” Nhiếp Tư Cảnh nhìn Khương Sắt, đôi mắt dịu dàng.
Dưới ánh đèn ấm áp, gương mặt thiếu nữ tràn đầu nhu tình, ngũ quan hài hòa giống như muốn hòa tan cả cơ thể anh vậy.
Anh đột nhiên cảm thấy, quyết định đó là đúng.
“Thích.” Khương Sắt cười trả lời.
Tuy cô đã trải qua một kiếp, nhưng kiếp trước không phải là vùng vẫy khỏi sự khống chế của cả nhà bác thì chính là đấu tranh giành lại tài sản của cha mẹ để lại.
Sự cưng chiều không hề che giấu này khiến trái tim cô từ từ tê dại.
Cô là một người phụ nữ, thích đẹp thích được cưng chiều vốn chính là bản tính trời sinh.
Nhìn thấy Nhiếp Tư Cảnh chuẩn bị những thứ này, sự hư vinh trong lòng vô đã đạt được mức thỏa mãn cực đại.
Anh rõ ràng là cao cao tại thượng, không ai bì được. Có được sự tôn kính của hàng ngàn người, có được sự yêu thích của hàng vạn cô gái, nhưng lại vì cô mà chuẩn bị những chuyện lãng mạn như vậy.
Khương Sắt lại nói thêm, “Rất rất rất thích.”
Chuyện quan trọng phải nói ba lần.
Trong lòng Khương Sắt âm thầm nghĩ đến.
Cô nhìn thấy chiếc nhẫn mà Nhiếp Tư Cảnh đang đeo trên tay, không chút do dự, vươn tay tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống.
Mở dây chuyền ra, lấy nhẫn xuống. Dưới màn đêm, hoa cát cánh rực rỡ màu sắc.
Vô cùng đẹp mắt.
Khương Sắt đeo lên tay cô.
“Hoàn mỹ!” Khương Sắt cảm thán một tiếng.
Nhìn thấy thiếu nữ không chần chừ mà đeo nhẫn lên tay, Nhiếp Tư Cảnh giống như được lấy lòng vậy.
“Ăn cơm đi.”
Nhiếp Tư Cảnh không muốn để vợ mình đói, lại bắt đầu kế hoạch vỗ béo.
“…” Khương Sắt vừa ngọt ngào vừa đau khổ.
Lúc ở đại học truyền thông Bắc Kinh, vì có Tống Vi Tâm ở bên cạnh, cho dù Lục Thanh Thần có ghét bỏ và châm chọc như thế nào về việc hai cô gái giảm cân thật sự khủng bổ.
Nhưng cũng không chống lại được hai cô gái dũng mãnh.
Cho nên, hơn nửa tháng nay, Khương Sắt không dễ dàng gì mới giảm được số cân đã tăng ở nhà họ Nhiếp.
Nhìn thấy Nhiếp Tư Cảnh lại muốn để cô mập lên, trong lòng Khương Sắt không muốn.
“Đừng, đừng thêm nữa.” Khương Sắt khóc không ra nước mắt, cô thật sự no rồi.
“Tuần sau em còn phải lên show nữa, mập rồi thì sẽ không đẹp!” Khương Sắt dùng hết mọi cách.
Nói thế nào cũng không khiến Nhiếp Tư Cảnh ngừng vỗ béo cô.
Nhiếp Tư Cảnh khẽ nhíu mày, có chút bất mãn. Nhưng dưới sự chống cự quyết liệt của Khương Sắt, cuối cũng anh vẫn không tiếp tục sự nghiệp vỗ béo nữa.
Lúc này Khương Sắt mới thở phào một hơi.