" Tần Thư Niệm ngẩng đầu, nhìn Tổng Quán Quán với ánh mắt pha chút giễu cợt "Tôi ly hôn chỉ đơn giản vì không còn hứng thú, Lệ Dị Thần có thể xem là một đối tượng ưu tú nhưng bốn năm cũng đủ để tôi chán ngấy việc chơi trò chơi nhập vai với một người đàn ông vô vị như thế.
" Tống Quán Quán sững sờ, miễn cưỡng kéo khóe miệng "Cô Tần không cần vì giận dỗi với tôi mà nói những lời trái ngược lại với suy nghĩ trong lòng, tôi biết lâu nay cô vẫn luôn thích Dị Thần... " "Hân thì anal Tần Thư Niệm bước đến bên Tống Quán Quán, hơi thở lướt qua cổ cô ấy, nói một cách thờ ơ "Tôi có thể thích rất nhiều người.
" "Chúc hai người hạnh phúc viên mãn, và không có quan hệ gì với tôi.
" Cô quay lưng vẫy vẫy cánh tay thon dài, đôi giày cao gót bước trên hành lang thủy tinh tạo ra những bước đi kiên định và rõ ràng, bóng lưng cô rực rỡ uyển chuyển trông như ánh trăng cô đơn và lạnh lẽo nhất trong đêm.
Trong căn phòng riêng nơi tầng thượng, người đàn ông tựa người vào lan can nhìn thấy rõ toàn bộ tình huống xảy ra ở góc tầng hai.
"Lệ Dị Thần cũng khá thú vị đấy, năm xưa bị con nha đầu nhà họ Tống đó bỏ rơi, chờ đợi suốt bốn năm, kết quả cô ấy vừa trở về là lập tức bỏ vợ để kết hôn với cô ấy, cũng có thể nói đây là tình yêu đích thực rồi.
" Kỳ Tiêu quay đầu qua nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, người đàn ông một tay cầm ly rượu vang, hai chân bắt chéo tự nhiên, động tác đơn giản nhưng không che giấu được khí chất lạnh lùng bất khả xâm phạm đang tỏa ra từ cơ thể anh ấy.
"Tam ca, tôi gọi anh tới Quán bar Đỏ để uống rượu tìm niềm vui, không phải để anh xem câu chuyện tình yêu cầu huyết của giới hào môn đâu, từ lúc nãy khi Lý Long gây chuyện là anh đã nhìn chằm chằm, nhìn mãi tới khi ba người họ cãi nhau ở hành lang, làm gì vậy, không lẽ anh định mua lại Lệ Thị ư?" Kỳ Tiêu đột nhiên cảnh giác "Có phải có tin tức nội bộ gì mà tôi không biết hay không?" Phó Đình Thâm chẳng buồn đùa giỡn với anh ấy, nhấm nháp một ngụm rượu, từ tốn nói "Tôi không có hứng thú với ngành hoàng hôn.
" Ánh mắt anh theo dõi bóng dáng đỏ rực đó đi tới chỗ ngồi và ngồi xuống, thì mới chịu dời đi "Cô vợ cũ đó của anh ấy, rất thú vị.
" "Vợ cũ ư?" Kỳ Tiêu phản ứng một lúc mới hiểu ra, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ "Anh quen biết cô ấy ư?" Nhưng sau đó anh lại nhanh chóng lắc đầu, tự phủ nhận "Sao có thể được, vợ cũ của anh ấy có gia cảnh bình thường, lại từng ngồi tù, xem như có một nửa thân phận là nhân sĩ dưới đáy xã hội rồi, cũng không biết làm thế nào mà bám được vào cuộc hôn nhân này, không ngờ lại còn quen biết với Thẩm Y Y, chỉ có thể nói cô ấy mạng tốt, mèo mù gặp phải chuột chết mà thôi.
" Phó Đình Thâm đặt ly rượu xuống, đứng dậy, đi tới bên lan can, nơi tầm nhìn không bị cản trở, nhìn vào cô gái phía chỗ ngồi đang vừa chơi trò chơi đố số vừa uống rượu một cách hào sảng.
"Trước đây Lệ Ôn Hàm đắc tội với Tiểu Ngũ, bị kéo đến tòa tháp cao nhất, là cô ấy đã một mình tới tìm tôi để cầu xin.