⬅ Trước Tiếp ➡
Lệ Ôn Hàm nhìn Tần Thư Niệm như nhìn kẻ thù, giọng điệu châm chọc "Trước đây sao không thấy cô nhiều tài cán như thế hả, vừa ly hôn với anh tôi, đã vội vàng đi học chút gì đó để quyến rũ đàn ông rồi phải không?" Đúng lúc đụng vào vết thương lòng, Thẩm Y Y lập tức nhảy dựng lên "Nói như thể đã học là sẽ biết vậy, ai đó ngu xuẩn chỉ biết gây chuyện, học cả đời có khi cũng chỉ biết rửa xe mà thôi " "Cô mắng ai ngu xuẩn vậy hả?" "Ai đáp lại thì tôi mắng người đó.
" Thẩm Y Y lườm một cái khiến Lệ Ôn Hàm xắn tay áo định lao tới đánh nhau, nhưng đã bị Lệ Dị Thần ngăn cản.
Anh lạnh lùng nhìn Tần Thư Niệm, trong mắt đầy sự dò xét và chất vấn "Cô biết đua xe từ khi nào vậy, sao cô có thể là Tequila được?" Tần Thư Niệm lạnh lùng liếc mắt về phía anh "Cần giải thích với anh sao, hả chồng cũ.
Lệ Dị Thần nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, "Cô đừng quên đấy, chúng ta vẫn chưa ly hôn " Tần Thư Niệm cười lạnh lùng, "Thì ra anh Lệ vẫn còn nhớ ư? Chán ghét như thế thì ly hôn sớm đi, sao còn để cho một khí phụ như tôi phải nhiều lần thúc giục như thế kia chứ?" Người đàn ông vừa mở miệng còn chưa kịp nói gì đó thì đã bị Tống Quán Quán chạy tới bên cạnh khoác tay, dịu dàng nói với Tần Thư Niệm, "Cô Tần, có thể là cô đã hiểu lầm ý của Dị Thần rồi, anh ấy chỉ không ngờ rằng cô lại có nhiều bí mật giấu giếm sau lưng anh ấy như thế.
" Cô liếc nhìn Lệ Dị Thần đang đứng bên cạnh, "Dù sao cũng đã từng là vợ chồng, cô cũng biết Dị Thần là một người rất giữ chữ tín, nên anh ấy rất xem trọng việc có hay không có phản bội trong hôn nhân.
" Tần Thư Niệm nghe mà cảm thấy nực cười, "Anh ấy còn quan tâm tới sự phản bội ư? Quan tâm như thế, nhưng cũng đâu có cản trở anh ấy đi tìm kiếm hạnh phúc mới nhỉ.
" Tống Quán Quán bị lời nói thẳng thắn của Tần Thư Niệm làm cho mặt mày cứng đơ, "Cô Tần, tôi cảm thấy... cô có chút hiểu lầm về mối quan hệ giữa tôi và Dị Thần.
" "Quán Quán, không cần phải đôi co với một tên tù nhân cải tạo không có tố chất như thế.
" Đôi mắt Lệ Dị Thần trầm xuống, "Hạ thấp thân phận của em.
" Tần Thư Niệm mim cười nhìn vào anh, "Vậy thì phiền anh Lệ bận rộn, hãy sớm tới gặp tôi ở Cục Dân Chính, để tôi khỏi phải nhìn thấy tên anh trong mục quan hệ hôn nhân, nhìn vào trông như một tiền án vậy.
" "À, đúng rồi.
" Tần Thư Niệm kéo Thẩm Y Y quay mặt định rời đi, nhưng rồi quay lại nhắc nhở Lệ Dị Thần, "Tôi khuyên anh hãy nhanh lên đi, để tránh việc Tống tiểu thư phải mang tiếng là tiểu tam, danh bất chính ngôn bất thuận như thế.
" Từ phía xa, Tần Thư Niệm nghe thấy tiếng la mắng của Lệ Ôn Hàm, tiếng nức nở của Tống Quán Quán và tiếng an ủi của Lệ Dị Thần ở sau lưng đang hòa lẫn vào nhaụ
"Thật sảng khoái " Thẩm Y Y vui mừng, "Nói hay lắm Tên đàn ông cặn bã đó Tự mình tìm tiểu tam, nên trong lòng chột dạ, tưởng rằng cậu cũng giống như anh ấy là một đống phân " Tần Thư Niệm uể oải đưa tay lên vuốt tóc, "Chỉ cần anh ấy không còn tới quấy rầy tớ nữa, thì tớ cũng chẳng muốn dính dáng gì đến anh ấy cả.

⬅ Trước Tiếp ➡