Uông Quân khựng lại "Anh là gì của Bạch Khanh?"
Mặc Kiêu trầm giọng "Tôi là anh trai của cô ấy."
"Gia đình Bạch Khanh đều đã chết, cô ấy không còn người thân nào." Uông Quân không tin "Anh rốt cuộc là ai?"
"Làm sao anh biết số điện thoại của Triệu Đằng?" Mặc Kiêu không vui.
Tại sao cuộc gọi lại đến điện thoại của Triệu Đằng?
Rõ ràng anh mới là người có mối quan hệ thân thiết nhất với Bạch Khanh
"Tôi tìm được số điện thoại này từ danh sách liên lạc khẩn cấp mà Bạch Khanh điền trong vài năm gần đây." Uông Quân trầm giọng "Vậy anh có thể trả lại điện thoại cho anh Triệu Đằng được không?"
Liên lạc khẩn cấp không phải là anh, mà là Triệu Đằng?
Lòng Mặc Kiều vô cùng khó chịụ
Anh trả điện thoại cho Triệu Đằng, lạnh lùng nói "Hỏi hắn ta Bạch Khanh ở đâụ"
"Vâng." Triệu Đằng cầm điện thoại, hỏi Uông Quân rằng Bạch Khanh đang ở đâụ
"Cô ấy hiện tại rất an toàn, nhưng tôi cần phải xác nhận lại với cô ấy, mới có thể nói cho anh biết nơi ở của cô ấy, tôi sẽ liên lạc lại với anh." Nói xong, Uông Quân cúp điện thoại.
Triệu Đằng lúng túng, anh ta nhìn Mặc Kiêu một cách u ám "Thưa Mặc tổng, người bên kia nói họ cần phải xác nhận với phu nhân, mới có thể nói cho chúng ta biết nơi ở của phu nhân."
"Điều tra người gọi điện thoại này." Giọng Mặc Kiêu lạnh lùng "Trước khi mặt trời mọc, tôi muốn biết thông tin về hắn ta."
"Vâng." Triệu Đằng lập tức cử người đi điều tra.
Mặc Kiêu rít thuốc, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.
Bạch Khanh đã được tìm thấy, nhưng anh không biết tình trạng hiện tại của cô như thế nào.
Nếu cô không sao, tại sao không chủ động liên lạc với anh?
Gặp chuyện lớn như vậy, chẳng phải cô nên tìm anh trước sao?
Uông Quân gọi điện thoại xong mới bấm chuông cửa.Cánh cửa mở ra, Bạch Khanh đứng ở bên trong.
Cô vừa tắm xong, sắc mặt vẫn còn tái nhợt.
"Tôi mua hoành thánh." Uông Quân nhìn thấy Bạch Khanh, trong lòng cũng có chút bối rối.
Những người từng trải qua cùng một nỗi đau, khi gặp lại nhau thường rất ngượng ngùng.
“Cảm ơn.” Bạch Khanh lùi lại, nhường đường cho anh vào nhà.
Uông Quân đi đến trước bàn, đặt tô hoành thánh xuống “Nóng hổi đây, ăn đi.”
“Uông Kỳ đi làm ca đêm rồi.” Bạch Khanh mím môi, “Không ngờ cô ấy lại làm y tá, thật đáng nể.”
Uông Quân dừng lại một chút rồi nói “Cái này có gì đáng khen đâu, còn rất nhiều y tá còn đáng nể hơn em ấy.”
Bạch Khanh lắc đầu “Cậu ấy thực sự rất đáng nể, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện đó.”
“Em sống tốt chứ?” Giọng Uông Quân khàn khàn.
“Tốt.” Bạch Khanh ngồi xuống.
Uông Quân rút hộp thuốc lá ra khỏi túi.
Bạch Khanh chần chừ một chút nói “Uông Quân, anh có thể không hút thuốc trong nhà được không?”
“Xin lỗi.” Uông Quân ngượng ngùng.
Anh ta quá căng thẳng.
Bạch Khanh thong thả ăn hoành thánh “Cảm ơn anh đã cứu tôi.”
“Sau này đừng đi ra ngoài muộn như vậy nữa.” Giọng Uông Quân trầm lắng pha lẫn lo lắng “Dù có chuyện gấp cũng phải tìm người đi cùng, đừng đi một mình.”
“Ừ.” Bạch Khanh gật đầụ
“Tôi đã gọi điện cho một người đàn ông tên là Triệu Đằng, nhưng tôi không nói cho anh ta biết em ở đây, anh muốn hỏi em trước.” Uông Quân nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm “Em cần anh gọi anh ta đến không?”
“Không cần, trời sáng rồi, tôi tự về.” Bạch Khanh lắc đầụ
“Được.” Uông Quân gật đầụ
Anh ta nhìn Bạch Khanh.
Thực ra anh ta có rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng lại kìm nén lại.
Hiện tại, anh ta có tư cách gì để can thiệp vào chuyện của cô?
Trạng thái hôn nhân của cô ghi là "đã kết hôn", người đàn ông tên Triệu Đằng kia thì chẳng phải là chồng cô ấy.
Hôn nhân của cô khiến cô đau khổ đến vậy sao?
Nên mới khiến cô chọn "sa ngã"?
Cạch cạch
Bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.
Uông Quân và Bạch Khanh nhìn nhaụ
“Là Uông Kỳ à?” Bạch Khanh ngạc nhiên.
“Em ấy đến trưa mới tan ca.” Uông Quân nói rồi đi mở cửa.