⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô chủ, cô không khỏe như vậy, đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?" Cô giúp việc hỏi đầy ẩn ý "Cô và cậu chủ còn trẻ, có thể chưa có kinh nghiệm trong một số chuyện."
Cô giúp việc nói rất khéo léo.
"Dì ơi, con không có thai đâụ Con đã đi kiểm tra rồi, chỉ là dạ dày không tốt thôi." Bạch Khanh giải thích.
Cô giúp việc nhận ra mình hiểu lầm, thoáng ngượng ngùng "Cô chủ, xin lỗi, chỉ là biểu hiện của cô trông rất giống ốm nghén..."
"Con biết." Bạch Khanh cong môi cười nhạt "Dì đừng nói với Mặc Kiêu, nếu không anh ấy lại lo lắng vớ vẩn, ép con đến bệnh viện kiểm tra, rồi bắt con uống một đống thuốc."
"Được rồi." Cô giúp việc gật đầụ
"Dì đi làm việc đi, con ăn xong sẽ tự dọn dẹp." Bạch Khanh nói.
"Vâng." Cô giúp việc hiểu cô thích yên tĩnh "Cô chủ, tôi đi giặt đồ đây."
"Đi đi."
Bà giúp việc lúc này mới xoay người rời đi.
Bạch Khanh lặng lẽ ăn hết bát mì.
Những lời cô và Mặc Kiêu nói tối qua, cô vẫn nhớ rất rõ.
Hôm nay, cô phải ly hôn với Mặc Kiêụ
Vậy nên sau khi ăn xong, cô lấy hộ khẩu và giấy đăng ký kết hôn bỏ vào túi, rồi ra ngoài.
Giữa đường, cô gọi cho Mặc Kiêu "Tôi đến rồi."
"Đến rồi sao?" Mặc Kiêu nhíu mày.
"Ở cục dân chính." Bạch Khanh đáp "Chúng ta đã nói rồi mà, trước tiên ly hôn, để anh đến với Vân Tử Dụ Còn chuyện của bà nội, đợi sức khỏe bà khá hơn rồi hãy nói với bà."
"Hôm nay anh không rảnh." Giọng Mặc Kiêu lạnh băng.
"Vậy khi nào anh rảnh?" Bạch Khanh bình tĩnh hỏi "Anh cho tôi một thời gian chính xác."
"Em nóng lòng muốn ly hôn với anh đến vậy sao?" Mặc Kiêu khó chịụ
"Chẳng phải anh mới là người nóng lòng sao?" Bạch Khanh tức giận "Là ai ép tôi đi nói với bà nội ngày hôm qua? Hôm nay lại bảo tôi là người nôn nóng?"
"Hợp đồng ly hôn, anh còn chưa ký tên." Mặc Kiêu lạnh lùng "Chỉ khi nào anh ký, căn nhà và số tiền anh hứa mới có hiệu lực."
"Ha ha." Bạch Khanh tự giễu cười "Mặc Kiêu, anh cho rằng một đứa trẻ mồ côi như tôi gả cho anh chỉ vì tiền của anh sao?"
"Nếu không thì sao?" Mặc Kiêu thốt ra câu nói tàn nhẫn nhất.
Trái tim Bạch Khanh đau nhói "Thì ra, trong lòng anh, tôi lại thực dụng đến thế."
Bạch Khanh thực dụng sao?
Mặc Kiêu không nghĩ vậy.
Cô chưa bao giờ chủ động đòi hỏi bất cứ thứ gì từ anh.
Cô không ham muốn gì từ anh.
Những thứ đó, đều là do anh chủ động cho cô.
Có lẽ vì cô quá ngoan, quá hiểu chuyện.
Hoặc có thể vì trên giường, cô khiến anh hài lòng.
Tóm lại, anh chỉ muốn cho cô.
Muốn cho cô những điều tốt nhất.
"Mặc Kiêu, tôi không muốn bất cứ thứ gì của anh, ngay cả anh tôi cũng không cần nữa, tôi còn cần thứ gì chứ?" Bạch Khanh giấu mặt vào cổ áo khoác, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng "Đừng nói nhảm nữa, mau đến đây ly hôn đi "
Cô cũng thấy phiền rồi.
Mặc Kiêu mặt đen lại. Cô dám ra lệnh cho anh?
“Không đi ” Anh cúp máy.
Bạch Khanh cạn lời.
“Bạch Khanh?”
Uông Quân không ngờ lại gặp cô ở cục dân chính.
Bạch Khanh sững sờ “Uông Quân? Anh làm gì ở đây?”
“Còn em?” Uông Quân cũng hỏi ngược lại.
“Em đến làm chút chuyện.” Bạch Khanh ngại ngùng, không muốn nói mình đến để ly hôn.
“Anh đến xử lý vụ án, điều tra thông tin hộ khẩu của một tội phạm.” Uông Quân giải thích, rồi hỏi “Em xong việc chưa?”
“Chưa.” Bạch Khanh thở dài “Chắc phải để lần saụ”
Uông Quân chần chừ một lát rồi nói “Sắp trưa rồi, anh mời em ăn cơm nhé?”
“Được thôi.” Bạch Khanh gật đầu “Để em mời anh, cảm ơn anh đã cứu em.”
“Em không cần khách sáo vậy.” Uông Quân khẽ cười “Xe anh ở bên kia.”
“Đi thôi.” Bạch Khanh dịu dàng mỉm cười.
Uông Quân cùng cô rời khỏi cục dân chính.
“Chân em đã đỡ hơn chưa?” Uông Quân hỏi.
“Khá hơn nhiều rồi.” Bạch Khanh trả lời “Không còn đau nữa.”
“Vậy thì tốt.” Uông Quân lái xe, đường nét cằm sắc bén “Muốn ăn gì?”
⬅ Trước Tiếp ➡